Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

The Perks of Being a Wallflower (Part I)


tpobaw

Nguyễn Huy Hoàng dịch từ nguyên bản tiếng Anh The Perks of Being a Wallflower của Stephen Chbosky, MTV Books/Pocket Books, 1999.

Lời cảm ơn.

Tôi muốn bày tỏ với tất cả những ai có tên dưới đây rằng sẽ không có cuốn sách này nếu không có họ, và xin gửi đến họ lời cảm ơn chân thành nhất.

            Greer Kessel Hendricks
            Heather Neely
            Lea, Fred, và Stacy Chbosky
            Robbie Thompson
            Christopher McQuarrie         
            Margaret Mehring
            Stewart Stern
            Kate Degenhart
            Mark McClain Wilson
            David Wilcox
            Kate Ward
            Tim Perell
            Jack Horner
            Eduardo Braniff
Và cuối cùng…
            Tiến sĩ Earl Reum vì bài thơ tuyệt đẹp và Patrick Comeaux vì đã nhớ không chính xác nó khi em 14.

PHẦN I

25 tháng Tám, 1991

Bạn thân mến,

Mình viết lá thư này cho bạn vì cô ấy bảo rằng bạn biết lắng nghe, thấu hiểu và không tìm cách qua đêm với người đó tại bước tiệc hôm trước dẫu cho bạn có thể. Xin đừng tìm hiểu xem cô ấy là ai vì như thế bạn cũng sẽ biết mình là ai, và mình thực sự không muốn bạn làm thế. Mình sẽ gọi mọi người bằng những cái tên khác hay chung chung thôi vì mình không muốn bạn tìm ra mình. Mình không ghi địa chỉ người gửi cũng vì lý do tương tự. Mình không hề có ý xấu nào đâu. Thật đấy.

Mình chỉ muốn chắc có ai đó chịu lắng nghe, thấu hiểu và không tìm cách qua đêm với người khác dẫu cho họ có thể. Mình muốn chắc có những người như vậy trên đời.

Mình nghĩ trên tất cả chỉ bạn sẽ hiểu vì mình nghĩ trên tất cả chỉ bạn mới đang sống và trân trọng ý nghĩa của điều đó. Ít nhất mình hi vọng bạn như vậy vì mọi người tìm đến bạn khi họ cần sức mạnh và tình bạn và đơn giản là thế. Ít nhất đó là điều mình nghe được.

Vậy đây là cuộc sống của mình. Và mình muốn bạn biết mình đang vừa hạnh phúc vừa buồn đau và mình vẫn đang cố tìm hiểu tại sao nó lại có thể như thế.

Mình cố coi gia đình là một lý do để mình tồn tại như lúc này, nhất là sau khi bạn mình Michael không còn đến trường vào một buổi sáng mùa xuân năm ngoái và bọn mình nghe tiếng thầy Vaughn trên loa phát thanh.

“Thưa các em, tôi rất tiếc phải thông báo một bạn học sinh của chúng ta đã ra đi. Chúng ta sẽ tổ chức một lễ tưởng niệm dành cho Michael Dobson trong buổi họp trường vào thứ Sáu này.”

Mình không biết làm thế nào tin tức lan truyền quanh trường và tại sao chúng đa phần là chính xác. Có thể là trong phòng ăn trưa. Khó nhớ lắm. Nhưng thằng Dave có cặp kính ngố kể với bọn mình là Michael tự sát. Mẹ nó đang chơi bài tây với hàng xóm của Michael thì nghe thấy tiếng súng nổ.

Mình không nhớ nhiều lắm những gì xảy ra sau đó ngoại trừ việc anh trai mình đến văn phòng thầy Vaughn ở trường cấp hai của mình và bảo mình đừng khóc nữa. Rồi anh ấy khoác vai mình và bảo mình liệu mà dẹp chuyện này đi trước khi bố đi làm về. Xong hai anh em đến McDonald ăn khoai tây chiên sau đó anh ấy dạy mình cách chơi trò lăn bi. Anh ấy còn đùa rằng vì mình mà anh ấy phải bỏ một buổi học chiều và hỏi mình có muốn giúp sửa cái xe hiệu Camaro của anh ấy không. Mình đoán chắc mình phải trông rối bời lắm vì đã bao giờ anh ấy cho mình sờ vào cái Camaro đấy đâu.

Trong giờ tư vấn định hướng, họ bảo mấy đứa chúng mình có ai thực sự quý mến Michael hãy phát biểu vài lời. Mình nghĩ họ sợ sẽ lại có đứa nào đấy định tự sát hay sao đấy vì trông họ cực kỳ căng thẳng và có một thầy còn cứ vân vê bộ râu của mình mãi.

Con bé Bridget tính hơi điên điên nói thỉnh thoảng nó cũng nghĩ về chuyện tử tự khi đang xem TV thì tự dưng quảng cáo. Nó nói thật đến nỗi mấy thầy tư vấn viên bối rối hết cả. Thằng Carl lúc nào cũng tử tế với mọi người thì nói nó cảm thấy rất buồn, nhưng sẽ không bao giờ tự sát vì như thế là tội lỗi.

Một thầy tư vấn viên bước qua cả nhóm rồi cuối cùng dừng lại chỗ mình.

“Em nghĩ sao, Charlie?”

Thật lạ vì mình chưa bao giờ gặp thầy ấy bởi thầy ấy là một “chuyên viên” và thầy ấy biết tên mình dù mình không đeo bảng tên như người ta vẫn làm khi có giờ họp phụ huynh.

“Dạ, em nghĩ Micheal là một người bạn tốt và em không hiểu sao bạn ấy lại làm như vậy. Em rất buồn, em nghĩ chuyện không biết lý do cũng thực sự khiến em phiền lòng không kém.”

Mình vừa đọc lại câu trên và nghe nó chẳng giống như lúc mình nói. Đặc biệt lúc trong căn phòng đấy mình vẫn đang khóc. Mình chẳng bao giờ ngừng khóc được.

Thầy tư vấn viên nói ông nghĩ Michael gặp “những vấn đề ở nhà” và cảm giác như nó chẳng có ai để trò chuyện. Có thể đó là lý do tại sao nó cảm thấy cô đơn cùng cực và cuối cùng tự sát.

Rồi mình bắt đầu gào thét với thầy tư vấn viên rằng Michael hoàn toàn có thể kể với mình cơ mà. Mình thậm chí còn bắt đầu khóc to hơn. Ông ấy cố gắng dỗ dành mình bằng việc phân bua rằng ý ông là một người lớn như giáo viên hay tư vấn viên cơ. Nhưng chẳng ích gì và cuối cùng anh trai mình phải đến trường đón mình về trên chiếc Camaro của anh.

Trong suốt khoảng thời gian còn lại của năm học, các thầy cô giáo đối xử với mình khác đi và cho điểm cao hơn mặc dù mình chẳng thông minh lên chút nào. Nói thật với bạn, mình nghĩ mình khiến tất cả bọn họ cảm thấy căng thẳng.

Lễ tang của Michael rất lạ vì bố nó chẳng khóc tiếng nào. Ba tháng sau bác ấy còn bỏ mẹ Michael. Ít nhất là theo lời thằng Dave lúc giờ ăn trưa. Thỉnh thoảng mình có nghĩ về chuyện đó. Mình băn khoăn không biết chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà của Michael trong giờ ăn tối và lúc xem TV. Michael chẳng để lại lời nhắn nào hoặc ít ra bố mẹ nó đã giấu không cho ai nhìn thấy. Cũng có thể là do “những vấn đề ở nhà” thật. Mình ước gì mình biết được. Biết đâu chuyện đấy khiến mình nhớ kỹ về nó hơn. Biết đâu chuyện đấy khiến nỗi buồn ý nghĩa hơn.

Một điều mà mình biết đó là chuyện đấy khiến mình băn khoăn liệu mình có vấp phải “những vấn đề ở  nhà” hay không dù mình nghĩ những người khác còn gặp bao chuyện tồi tệ hơn nhiều. Như lúc gã tình đầu của chị mình hẹn hò với người khác chị mình đã khóc lóc suốt mấy ngày cuối tuần.

Bố mình bảo, “Bao nhiêu người khác còn gặp những chuyện tồi tệ hơn nhiều.”

Mẹ mình chẳng nói gì. Chuyện có vậy thôi. Một tháng sau, chị mình gặp gỡ một anh chàng mới và lại bắt đầu bật mấy bản nhạc vui tươi. Bố mình vẫn tiếp tục đi làm. Mẹ mình vẫn tiếp tục lau dọn nhà cửa. Anh mình vẫn tiếp tục sửa cái Camaro của anh ấy. Cứ thế, cho đến đầu mùa hè thì anh ấy rời nhà đến trường đại học. Anh ấy đang chơi cho đội bóng bầu dục của trường Penn State nhưng anh ấy phải dành cả mùa hè để cải thiện điểm số nếu muốn được tiếp tục.

Mình không nghĩ bố mẹ mình thiên vị cho riêng đứa nào. Có ba đứa thì mình là con út. Anh trai mình lớn tuổi nhất. Anh ấy rất giỏi chơi bóng và mê đắm con xe của anh ấy. Chị mình rất xinh và giỏi dẫm đạp lũ con trai và là con giữa. Giờ mình toàn được điểm A giống chị ấy và đó là lý do tại sao họ để yên cho mình.

Mẹ mình khóc rất nhiều khi xem TV. Bố mình làm việc suốt ngày và là một người chất phác. Dì Helen thường nói bố mình không trải qua cuộc khủng hoảng tuổi trung niên là do ông luôn quá kiêu hãnh. Đến tận gần đây mình mới hiểu ý của dì bởi lẽ bố mình mới bước qua tuổi bốn mươi mà chẳng thay đổi mấy.

Dì Helen là người mình quý nhất trên đời. Dì là em của mẹ mình. Dì cũng toàn đạt điểm A hồi còn đi học và dì còn thường mang sách cho mình đọc. Bố mình nói những quyển sách đó hơi quá sức so với tuổi của mình, nhưng mình thích chúng lắm nên ông chỉ nhún vai và cho phép mình đọc.

Dì Helen sống cùng gia đình mình trong mấy năm cuối đời vì có chuyện gì đó rất tồi tệ xảy đến với dì. Chẳng ai nói với mình chuyện gì đã xảy ra cho dù mình luôn luôn muốn biết. Đến khoảng năm mình bảy tuổi, mình thôi không hỏi về chuyện đó nữa vì mình cứ hỏi liên tục như bọn trẻ con vẫn làm thế là dì Helen bắt đầu òa lên khóc.

Lúc đấy bố đã tát mình, bảo, “Con đang làm đau dì Helen đấy!” Mình không hề muốn thế, nên mình đã dừng lại. Dì Helen bảo bố mình đừng bao giờ đánh mình trước mặt dì nữa nhưng bố mình bảo đây là nhà của ông và ông có quyền làm bất cứ thứ gì ông muốn còn mẹ mình thì im lặng và anh chị mình cũng thế.

Mình không nhớ chuyện sau đó như thế nào vì lúc đấy mình bắt đầu khóc rất to rồi một lúc sau bố mình bảo mẹ mình đưa mình về phòng. Mẹ mình làm mấy ly rượu trắng rồi kể cho mình nghe những chuyện xảy đến với người em của bà. Quả thực có những người gặp nhiều chuyện tồi tệ hơn mình gặp nhiều. Thật đấy.

Có lẽ mình nên đi ngủ thôi. Đã muộn lắm rồi. Mình chẳng hiểu sao mình lại viết cho bạn đọc nhiều chuyện thế này nữa. Lý do mình viết thư này là bởi vì ngày mai mình sẽ bắt đầu năm học mới ở trường cấp ba và mình thực sự rất sợ.

Thân mến,

Charlie.

7 tháng Chín, 1991

Bạn thân mến,

Mình không thích trường trung học. Căng-tin được gọi là “Trung tâm Dinh dưỡng,” nghe rất lạ. Có một con bé trong lớp ngữ văn nâng cao tên là Susan. Hồi ở trường cấp hai, Susan chơi rất thú vị. Nó thích phim ảnh, Frank anh trai nó còn ghi cho nó mấy băng nhạc tuyệt vời mà bọn mình được nghe cùng. Sau kỳ nghỉ hè nó được tháo niềng, cao lên một chút, xinh hơn và ngực cũng to hơn. Giờ thì nó hành xử rất ngốc nghếch ở ngoài hành lang, đặc biệt là mỗi khi có bọn con trai bên cạnh. Mình thì nghĩ thật đáng buồn vì nhìn Susan cũng chẳng vui vẻ gì. Nói thật với bạn, nó chẳng muốn nhận là nó đang theo học lớp ngữ văn nâng cao, thậm chí gặp mình trong sảnh nó còn chẳng muốn chào nữa cơ.

Trong buổi gặp mặt tư vấn định hướng về chuyện Michael, nó bảo có lần Michael nói với nó rằng nó là đứa con gái xinh đẹp nhất trên thế giới này, kể cả niềng răng cho đến mọi chỗ khác. Sau đó nó còn đề nghị con bé “đi cùng,” ở trường như thế đã là ghê lắm. Lên trung học người ta gọi đấy là “hẹn hò.” Rồi hai đứa nó hôn nhau và bàn tán về mấy bộ phim, và nó nhớ Michael nhiều lắm vì thằng bé là bạn thân nhất của nó.

Cũng buồn cười thật, bình thường ở trường mình con trai với con gái chẳng bao giờ trở thành bạn thân nhất của nhau được. Nhưng Michael và Susan lại khác. Cũng giống kiểu dì Helen và chính mình. Mình xin lỗi. “Dì Helen và mình.” Một thứ mình học được trong tuần này. Cùng cả chuyện ngắt câu cho phù hợp.

Hầu như lúc nào mình cũng giữ im lặng, chỉ có một thằng tên Sean thực sự là có vẻ để ý đến mình. Nó chờ mình tan lớp thể dục rồi lảm nhảm mấy thứ trẻ con kiểu như nó sẽ cho mình một cú “xoắn xít” thế nào, cái trò có người sẽ dúi đầu bạn xuống bồn cầu rồi xả nước cho tóc bạn xoáy vòng quanh ấy. Trông nó cũng chẳng vui vẻ tí nào, mình bảo nó thế. Rồi nó nổi điên lên xong bắt đầu đánh mình, còn mình chỉ thực hành mấy ngón anh mình dạy. Anh mình đánh nhau cừ lắm.

“Cứ nhè vào đầu gối, cổ họng, với hai mắt mà tương.”

Mình làm đúng như thế. Mình làm thằng Sean đau thực sự. Rồi mình bắt đầu khóc. Chị mình đã phải xin nghỉ lớp danh dự năm cuối để đưa mình về. Mình bị gọi lên văn phòng thầy Small, nhưng mình không bị đình chỉ hay làm sao cả vì có cậu nào đấy đã kể với thầy Small sự thật về vụ đánh nhau.

“Sean gây sự trước. Đó chỉ là tự vệ thôi ạ.”

Mà đúng là như thế. Mình chỉ không hiểu sao thằng Sean lại muốn đánh mình. Mình chẳng làm gì nó cả. Mình rất nhỏ con. Sự thật là thế. Nhưng mình đoán thằng Sean không biết mình biết đánh nhau. Mình có thể dần cho nó bầm dập hơn cơ. Mà đáng nhẽ ra mình nên làm vậy. Mình nghĩ mình có thể sẽ phải làm thế nếu nó còn gây sự với cái cậu dám nói ra sự thật với thầy Small, nhưng thằng Sean không làm gì. Thế nên mọi chuyện chìm xuồng.

Có mấy đứa nhìn mình rất lạ trong hành lang vì mình chẳng trang trí gì cái tủ đồ của mình, với cả mình là đứa đánh thằng Sean xong lại tu tu khóc. Mình nghĩ mình có hơi đa cảm.

Dạo này cũng cô đơn lắm vì chị mình đang bận làm chị cả trong nhà. Anh mình đang bận làm cầu thủ bóng bầu dục cho đội trường Penn State. Sau hội trại tập huấn, anh ấy được huấn luyện viên cho vào đội dự bị và lúc nào bắt đầu học đội hình, anh ấy sẽ được vào đội thi đấu chính.

Bố mình thực sự hi vọng anh ấy sẽ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp rồi chơi cho đội Steelers. Mẹ mình thì vui vì anh ấy được vào đại học mà chẳng tốn tiền bởi lẽ chị mình không chơi bóng, mà nhà không có đủ tiền chu cấp cho cả hai anh chị. Đấy là lý do mẹ muốn mình tiếp tục học hành chăm chỉ, có thế mình mới có thể kiếm được một suất học bổng.

Vậy đấy là những chuyện mình đang làm cho tới khi mình gặp được một người bạn ở đây. Mình đã hi vọng cái cậu nói ra sự thật kia có thể trở thành một người bạn của mình, nhưng mình nghĩ cậu ấy cũng chỉ là một người tốt vậy thôi.

Thân mến,

Charlie

11 tháng Chín, 1991

Bạn thân mến,

Mình không có nhiều thời gian vì thầy giáo môn ngữ văn nâng cao giao cho bọn mình một cuốn sách để đọc, mà mình lại thích đọc một cuốn đến hai lần. Nhân tiện, cuốn sách đấy có tựa Giết con chim nhại. Nếu bạn chưa đọc, mình nghĩ bạn nên đọc đi bởi vì nó rất thú vị. Thầy ấy giao cho bọn mình đọc mỗi lần một vài chương, nhưng mình không thích đọc sách kiểu đó. Mình đọc được nửa cuốn lần đầu rồi.

À, lý do mình viết thư này cho bạn là vì mình vừa thấy anh trai mình trên truyền hình. Bình thường mình không thích thể thao cho lắm, nhưng lần này là một dịp đặc biệt. Mẹ mình bắt đầu khóc, còn bố vòng tay qua ôm vai mẹ, chị mình thì mỉm cười, nhìn buồn cười lắm vì ở nhà lúc nào anh chị mình cũng cãi nhau.

Nhưng anh trai mình được lên truyền hình, và cho đến giờ, nó là điểm sáng của hai tuần mình ở trường trung học. Mình nhớ anh ấy kinh khủng, lạ thật đấy, lúc anh ấy ở nhà hai anh em gần như chẳng trò chuyện bao giờ. Thành thật mà nói thì bọn mình đến giờ vẫn thế.

Mình định kể cho bạn anh ấy chơi ở vị trí nào, nhưng mình nói rồi đấy, mình muốn ẩn danh với bạn. Mình mong bạn hiểu.

Thân mến,

Charlie

16 tháng Chín, 1991

Bạn thân mến,

Mình đã đọc xong cuốn Giết con chim nhại. Giờ nó là cuốn sách yêu thích nhất của mình, nhưng cũng phải nói, mình lúc nào cũng nghĩ như thế cho đến khi mình đọc cuốn khác hay hơn. Thầy ngữ văn nâng cao của mình bảo mình cứ gọi thầy ấy là “Bill” khi ở ngoài giờ học, thầy còn cho mình một quyển khác để đọc. Thầy ấy nói mình có kỹ năng đọc hiểu ngôn ngữ rất tốt, thầy ấy còn muốn mình viết một bài luận về Giết con chim nhại nữa.

Mình kể chuyện này với mẹ, bà hỏi tại sao thầy Bill không khuyên mình theo học lớp ngữ văn dành cho học sinh năm hai hay dự bị đại học. Mình bảo bà là thầy Bill nói những lớp đấy căn bản giống nhau với một vài cuốn khó hơn thôi, và chúng chẳng giúp ích gì cho mình mấy. Mẹ mình bảo bà không chắc lắm và sẽ trao đổi với thầy ấy hôm họp phụ huynh. Rồi mẹ mình nhờ mình giúp bà rửa bát đũa, mình đồng ý.

Nói thật, mình chẳng thích rửa bát chút nào. Mình thích ăn bằng tay xong chùi vào khăn giấy, nhưng chị mình bảo làm thế rất có hại cho môi trường. Chị ấy là thành viên Câu lạc bộ Ngày Trái đất ở trường trung học, nơi chị ấy gặp rất nhiều bạn trai. Họ đều đối xử rất tốt với chị ấy, mình cũng chẳng hiểu tại sao nữa nhưng chắc là do chị ấy xinh. Chị ấy thì lại đối xử với bọn họ rất tệ.

Có một anh phải chịu đựng khổ sở nhất. Mình không nói cho bạn biết tên anh ấy đâu. Nhưng mình sẽ kể mọi chuyện về anh ấy. Anh ấy có mái tóc nâu rất đẹp, để dài và buộc đuôi ngựa. Mình nghĩ anh ấy sẽ hối hận khi anh ấy nhìn lại mọi chuyện sau này. Anh ấy luôn tặng chị mình những băng nhạc tự ghi với những chủ đề cụ thể. Có một chiếc tên là “Lá Thu.” Gồm rất nhiều bài của nhóm Smiths. Anh ấy thậm chí còn tự tay vẽ bìa. Sau khi bộ phim anh ấy thuê kết thúc, anh ấy về rồi, chị mình đưa cho mình cái băng.

“Có thích cái này không, Charlie?”

Mình cầm cuộn băng, cảm thấy rất kỳ cục bởi anh ấy làm nó cho chị cơ mà. Nhưng mình vẫn nghe. Và cực kỳ thích. Có một bài tên là “Asleep” mà mình nghĩ bạn nên nghe thử. Mình kể với chị mình về nó. Một tuần sau đó chị ấy cảm ơn mình vì lúc anh kia hỏi chị ấy về băng nhạc, chị ấy nhắc lại nguyên si lời mình nhận xét về bài “Asleep,” và anh kia thì rất cảm động vì nghĩ nó ý nghĩa với chị mình. Mình hi vọng thế nghĩa là sau này mình sẽ giỏi hẹn hò.

Mà mình nên quay lại chủ đề chính. Thầy Bill bảo mình như thế vì mình viết cứ như văn nói. Mình nghĩ đấy là lý do tại sao thầy ấy muốn mình viết một bài luận về cuốn Giết con chim nhại.

Cái anh thích chị mình lễ phép với bố mẹ mình lắm. Cũng vì thế mà mẹ mình rất thích anh ấy. Bố mình lại nghĩ anh ấy yếu đuối. Mình nghĩ đấy là lý do tại sao chị mình lại làm những điều chị ấy đã làm với anh kia.

Một buổi tối, chị mình nói những lời rất khó nghe về chuyện làm sao anh ấy lại không đứng lên chống lại cái thằng chuyên bắt nạt mọi người trong lớp hồi anh ấy mới mười lăm hay gì đại loại thế. Nói thật với bạn, mình đang xem bộ phim anh ấy thuê nên mình cũng chẳng để ý lắm đến cuộc cãi vã của hai người họ. Họ cãi nhau suốt, nên mình nghĩ xem phim sẽ đỡ hơn, nhưng hóa ra cũng chẳng phải vì nó là phim nhiều tập.

Dù sao thì sau khi chị mình càu nhàu anh ấy khoảng bốn cảnh phim, mình ước chừng mười phút gì đấy, anh ấy bắt đầu khóc. Khóc rất to. Mình quay người lại, chị mình chỉ vào mình.

“Cậu xem đi. Ngay cả Charlie cũng biết đánh lại thằng bắt nạt nó. Cậu xem đi.”

Mặt anh ấy đỏ lựng lên. Anh ấy nhìn mình. Rồi anh ấy quay sang nhìn chị mình. Rồi anh ấy gân lân và tát chị mình một phát rất mạnh giữa mặt. Mình muốn nói là rất mạnh. Mình đơ cả người vì mình không tin nổi anh ấy đã làm thế. Nhìn anh ấy chẳng như có thể đánh bất cứ ai bao giờ. Anh ấy vẫn là anh chàng đã làm những băng nhạc theo chủ đề và bìa vẽ bằng tay cho đến khi anh ấy đánh chị mình và thôi khóc.

Chuyện kỳ lạ là chị mình chẳng phản ứng gì cả. Chị chỉ im lặng nhìn anh ấy. Thật kỳ lạ. Chị mình sẽ nổi điên nếu bạn ăn nhầm loại cá hồi, nhưng cái anh đã đánh chị đang đứng đây, và chị ấy không hề nói một câu. Chị ấy trở nên nhẹ nhàng và hiền dịu. Rồi chị ấy bảo mình ra ngoài, mình làm theo. Sau khi anh ấy về, chị mình bảo hai người đang “hẹn hò” và đừng nói cho bố mẹ biết chuyện xảy ra lúc nãy.

Mình đoán anh ấy đã đứng lên chống lại kẻ bắt nạt mình. Mình đoán mọi chuyện là có ý nghĩa.

Cuối tuần đó, chị mình dành rất nhiều thời gian bên anh ấy. Họ cười nhiều hơn trước. Đêm hôm thứ Sáu, mình đang đọc quyển sách mới của mình nhưng mệt đầu quá nên mình quyết định xuống xem ti vi. Mình mở cửa tầng hầm, chị mình và anh ấy đang trần truồng.

Anh ấy nằm trên người chị mình, hai chân chị dạng ra hai bên trên chiếc ghế dài. Rồi chị ấy thì thầm rít lên với mình.

“Đi ra. Thằng biến thái.”

Thế là mình đi ra. Ngày hôm sau, cả nhà cùng xem anh trai mình thi đấu. Chị mình mời anh chàng đó cùng đi. Mình không biết đêm qua anh ấy về lúc nào. Họ nắm tay và hành xử như thể mọi thứ đều hạnh phúc. Anh ấy nói gì đó về chuyện đội bóng của trường chưa bao giờ được như cũ từ khi anh trai mình tốt nghiệp, rồi bố mình cảm ơn anh ấy. Khi anh ấy về, bố mình bảo anh ấy sẽ trở thành một chàng trai trẻ tốt bụng có thể tự lo cho mình. Mẹ mình thì im lặng. Còn chị mình thì nhìn mình để chắc mình sẽ không khai ra chuyện gì. Mọi chuyện là như thế.

“Dạ, vâng.” Đấy là tất cả những gì chị mình có thể nói. Còn mình có thể thấy cảnh anh ấy vừa làm bài tập về nhà vừa nghĩ đến chị mình đang khỏa thân. Mình có thể thấy cảnh họ nắm tay trong một trận đấu bóng mà cả hai người còn chẳng thèm theo dõi. Mình có thể thấy cảnh anh ấy nôn ọe khắp bụi cây sau một bữa tiệc tại gia. Mình có thể thấy cảnh chị mình sẽ chịu đựng tất cả những chuyện như thế.

Mình thấy thật buồn cho cả hai người họ.

Thân mến,

Charlie

18 tháng Chín, 1991

Bạn thân mến,

Mình chưa bao giờ kể với bạn chuyện mình theo học lớp mỹ thuật công nghiệp nhỉ, đúng không? Ừ, mình theo học lớp mỹ thuật công nghiệp, đấy là lớp thứ hai mình thích sau lớp ngữ văn nâng cao của thầy Bill. Mình viết bài luận về cuốn Giết con chim nhại đêm qua, và mình đã nộp nó cho thầy Bill sáng nay. Hai thầy trò định sẽ thảo luận về nó trong giờ ăn trưa.

Câu chuyện chính, có một anh trong lớp mỹ thuật công nghiệp tên là “Không Gì Cả.” Mình không đùa đâu. Tên anh ấy là “Không Gì Cả.” Anh ấy rất hài hước. “Không Gì Cả” có cái tên này từ hồi bọn bạn trêu đùa hồi cấp hai. Mình nghĩ anh ấy đang học năm cuối cấp rồi. Bọn bạn cứ gọi anh ấy là Patty trong khi tên thật của anh ấy là Pattrick. “Không Gì Cả” bảo với bọn họ là, “Nghe này, hoặc bọn mày gọi tao là Pattrick, hoặc không gì cả.”

Đấy, thế là bọn bạn bắt đầu gọi anh ấy là “Không Gì Cả.” Cái tên theo đến tận bây giờ. Hồi đó anh ấy là học sinh mới trong trường của quận vì bố anh ấy mới cưới một cô trong vùng. Mình nghĩ mình sẽ thôi bỏ dấu ngoặc kép trong tên của Không Gì Cả vì nó thật phiền hà và làm đứt mạch văn của mình nhé. Mình hi vọng bạn sẽ không cảm thấy khó theo dõi. Mình chắc chắn sẽ chú thích nếu có chỗ nào dễ nhầm.

Trong giờ mỹ thuật công nghiệp Không gì cả bắt chước điệu bộ của thầy Callahan rất buồn cười. Anh ấy còn tự vẽ cho mình một bộ râu hai bên tóc mai rất rậm. Chết cười. Lúc thầy Callahan bắt quả tang Không Gì Cả gần cái máy đánh bóng gỗ, thầy ấy còn cười phá lên vì Không Gì Cả không có ý bắt chước để trêu chọc hay gì hết. Buồn cười thế đấy. Mình ước gì bạn cũng ở đó vì đấy là bữa mình cười vui nhất kể từ khi anh trai mình đi. Anh mình hay kể mấy câu chuyện cười chế giễu dân Ba Lan, mình biết thế là không phải nhưng mình bỏ qua đoạn Ba Lan chỉ nghe câu chuyện thôi. Chết cười.

À, nhân tiện, chị mình mới đòi lại các băng “Lá Thu.” Giờ lúc nào chị ấy cũng nghe nó.

Thân mến,

Charlie

29 tháng Chín, 1991

Bạn thân mến,

Có rất nhiều chuyện để kể cho bạn trong hai tuần vừa qua. Rất nhiều chuyện vui, nhưng cũng không ít chuyện buồn. Mình cũng không biết tại sao nó luôn như thế.

Đầu tiên là, thầy Bill cho bài luận về Giết con chim nhại của mình một con C vì thầy bảo mình viết các câu dính vào nhau. Mình đang cố luyện tập để không mắc lỗi ấy nữa. Thầy cũng bảo mình nên sử dụng các từ mình học được trên lớp như “đẫy đà” hay “vàng da.” Mình có thể dùng chúng ở đây, nhưng thực sự mình không nghĩ nó phù hợp chút nào.

Nói thật với bạn, mình chẳng biết có chỗ nào phù hợp để dùng chúng cả. Mình không nói người ta không nên biết đến chúng. Rất nên là đằng khác. Nhưng chỉ là trong đời mình chưa bao giờ nghe thấy ai dùng từ “đẫy đà” hay “vàng da” cả. Tính cả các thầy cô. Thế thì dùng những từ chẳng ai hiểu hay nói thoải mái thì ích gì? Mình chẳng hiểu nổi.

Mình cũng có cảm giác tương tự về mấy diễn viên điện ảnh diễn xuất quá tệ. Một số người bọn họ có cả triệu đô là ít, thế mà họ cứ tiếp tục làm những bộ phim như thế. Họ tiêu diệt kẻ xấu. Họ quát tháo thám tử của mình. Họ trả lời phỏng vấn cho những tạp chí. Có một chị diễn viên mà mỗi lần mình nhìn thấy chị ta trên tạp chí, mình lại thấy cực kỳ thương hại bởi lẽ chẳng ai tôn trọng chị ta gì đâu, thế mà họ vẫn cứ liên tục phỏng vấn. Còn mọi bài phỏng vấn thì đều nói những thứ giống hệt nhau.

Họ bắt đầu bằng món họ đang ăn trong một nhà hàng nào đấy. “Nhỏ nhẻ nhai món Salad Gà Trung Hoa, cô —- chia sẻ về tình yêu.” Rồi mọi bìa báo cũng đều viết cùng một kiểu: “—- trải lòng về danh tiếng, tình yêu, cùng với album/sô diễn truyền hình/bộ phim mới ra lò của anh/cô ấy.”

Mình nghĩ các ngôi sao trả lời phỏng vấn để chúng ta thấy họ gần gũi với mình hơn cũng tốt, nhưng nói thật vớ bạn, mình có cảm giác tất cả chỉ là một trò lừa bịp. Rắc rối ở chỗ là mình không biết ai đang nói dối. Mình không biết sao những tạp chí kia lại bán được nhiều đến thế. Mình không biết sao các quý cô trong phòng khám nha khoa lại hâm mộ nhiều đến vậy. Thứ Bảy tuần trước nữa, mình đang ở trong phòng khám nha khoa thì nghe được câu chuyện này.

“Cậu xem phim này chưa?” một cô chỉ vào trang bìa.

“Tớ xem rồi. Tớ xem nó với Harold.”

“Cậu thấy sao?”

“Đáng yêu đấy chứ?”

“Ừ. Tớ cũng thấy thế.”

“À, tớ có công thức nấu ăn mới này.”

“Ít béo à?”

“Ừ-hư.”

“Mai cậu có rảnh lúc nào không?”

“Không. Hay cậu bảo Mike fax nó cho Harold nhé?”

“Vô tư.”

Rồi hai người bắt đầu bàn tán về cái chị diễn viên mình nhắc đến lúc nãy, ai cũng nói như đúng rồi.

“Tớ thấy nó tởm thật.”

“Cậu đọc cái bài phỏng vấn trên tờ Good Housekeeping chưa?”

“Mấy tháng trước đấy hả?”

“Ừ-hư.”

“Tởm thật.”

“Thế cái bài trên tờ Cosmopolitan thì sao?”

“Chưa.”

“Chúa ơi, hai bài chẳng khác gì nhau.”

“Chẳng hiểu sao bọn họ cứ phí thời gian cho cô ta thế nhỉ.”

Việc một trong hai quý cô ở trên là mẹ mình khiến mình đặc biệt buồn vì bà rất đẹp. Bà lúc nào cũng ăn kiêng. Thỉnh thoảng bố mình gọi bà là người đẹp nhưng bà không nghe thấy. Nhân đây, bố mình là một người chồng tốt. Ông chỉ hơi thực tế mà thôi.

Sau khi đi nha sĩ về, mẹ mình chở mình đến nghĩa trang nơi rất nhiều họ hàng của bà an nghỉ. Bố mình không thích đến nghĩa trang vì nó làm ông thấy rợn người. Nhưng mình thì chẳng vấn đề gì vì dì Helen được chôn cất ở đây. Mẹ mình luôn là một người xinh đẹp, người ta vẫn nói thế, và dì Helen luôn là người còn lại. Được cái là dì Helen không bao giờ ăn kiêng. Dì Helen là người “đẫy đà.” Ê, mình dùng được từ đấy rồi này!

Dì Helen lúc nào cũng cho bọn mình thức khuya và xem chương trình Saturday Night Live khi dì đến trông bọn mình hay khi dì ở cùng nhà mình và bố mẹ mình thì đến nhà ai đấy nhậu nhẹt và chơi bài. Hồi mình còn nhỏ xíu, mình nhớ mình ngủ quên mất trong khi anh chị mình với dì Helen xem Love BoatFantasy Island. Hồi đấy còn quá nhỏ nên mình không tài nào thức nổi, ước gì mình thức được, vì giờ thỉnh thoảng anh chị mình lại nói chuyện về những lúc ấy. Có thể thật buồn vì giờ chúng chỉ còn là những kỷ niệm. Cũng có thể không buồn. Cũng có thể là sự thật tất cả chúng mình đều yêu quý dì Helen, đặc biệt là mình, và đó là quãng thời gian chúng mình có thể ở bên dì.

Mình không định lan man về những bộ phim truyền hình đâu, chỉ một thôi vì mình nghĩ cũng không lạc đề đâu nhỉ, và có vẻ mọi người cũng đồng cảm với nó một cách nào đấy. Và vì mình không biết bạn, mình nghĩ có thể mình nên viết về thứ gì đó bạn có thể đồng cảm được.

Cả nhà đang quây quần bên nhau cùng xem tập cuối của bộ MAS*H, mình sẽ không bao giờ quên cho dù lúc ấy mình còn nhỏ lắm. Mẹ mình khóc. Chị mình khóc. Anh mình dùng mọi sức lực để cố gắng không khóc. Còn bố mình bỏ đi làm bánh sandwich trong mấy khoảnh khắc cuối cùng. Giờ mình không nhớ nhiều lắm về nội dung bộ phim vì lúc đấy mình còn quá nhỏ, nhưng bố mình không bao giờ đi làm bánh sandwich ngoại trừ thời gian quảng cáo, mà thường bố hay nhờ mẹ đi làm hơn. Mình bước vào bếp, thấy bố mình đang làm một chiếc sandwich … và khóc. Ông còn khóc dữ hơn cả mẹ mình. Mình không thể tin nổi. Khi ông làm xong chiếc sandwich của mình, ông cất các thứ vào trong tủ lạnh, ngừng khóc, lau mắt rồi thấy tôi.

Rồi ông bước đến, vỗ vai tôi và nói, “Đây sẽ là bí mật nho nhỏ của chúng ta, nhé, nhà vô địch?”

“Vâng ạ,” tôi nói.

Rồi ông bế tôi bằng bên tay không cầm bánh, quay lại căn phòng có chiếc ti vi và ôm tôi trong lòng trong suốt phần còn lại của tập phim. Cuối tập phim, ông bế tôi lên, tắt ti vi, rồi quay lại.

Rồi bố mình tuyên bố, “Đây là một bộ phim tuyệt vời.”

Rồi mẹ mình nói, “Tuyệt nhất.”

Rồi chị mình hỏi, “Bộ này chiếu bao lâu rồi nhỉ?”

Rồi anh mình trả lời, “Chín năm, đồ ngốc.”

Rồi chị mình đáp lại, “Anh … ngốc thì có.”

Rồi bố mình nói, “Thôi ngay, hai đứa.”

Rồi mẹ mình nói, “Nghe lời bố con đi.”

Rồi anh mình không nói gì nữa.

Rồi chị mình không nói gì nữa.

Rồi nhiều năm sau mình biết lúc đấy anh mình đã sai.

Mình đến thư viện tìm mấy thứ, rồi mình phát hiện ra tập phim nhà mình xem có số lượt xem cao nhất trong lịch sử truyền hình, mình ngạc nhiên lắm vì cứ tưởng chỉ có năm người nhà mình thôi đấy.

Bạn biết đấy … nhiều đứa ở trường ghét bố mẹ chúng lắm. Có đứa bị đòn. Có đứa lầm đường lạc lối. Có đứa trở thành huân chương cho bố mẹ chúng khoe với hàng xóm như những cái nơ hay sao vàng. Có đứa chỉ muốn được yên thân.

Riêng với mình, càng không hiểu nổi bố mẹ, đôi lúc càng thấy thương cảm hai người, mình càng không thể không yêu thương họ hơn. Mẹ mình đến nghĩa trang thăm những người bà yêu thương. Bố mình khóc trong khi xem MAS*H, tin tưởng mình sẽ giữ kín bí mật của ông, cho mình ngồi trong lòng, và gọi mình là “nhà vô địch.”

Nhân đây, mình chỉ có một chỗ răng sâu, và dù bác sĩ có yêu cầu thế nào mình cũng không tự bắt mình dùng chỉ nha khoa được.

Thân mến,

Charlie

6 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Mình đang rất xấu hổ. Hôm trước mình đi xem một trận bóng ở trường trung học, mà mình còn chẳng biết tại sao. Hồi cấp hai, thỉnh thoảng Michael với mình cũng đi xem dù hai đứa chẳng quen biết ai nhiều mấy. Chỉ là một nơi để chơi mỗi thứ Sáu khi bọn mình chán xem ti vi. Thỉnh thoảng bọn mình có gặp Susan ở đấy, rồi nó với Michael lại nắm tay nhau.

Nhưng lần này mình đi một mình vì Michael đã mất, Susan đang hẹn hò với những thằng khác rồi, Bridge vẫn dở hơi, mẹ Carl thì cho nó theo học ở một trường dòng, còn thằng Dave có cặp kính ngố đã chuyển đi. Mình đang chỉ ngồi nhìn người ta, xem những ai đang yêu những ai đang hẹn hò thì thấy cái anh hôm trước mình kể cho bạn ấy. Nhớ Không Gì Cả chứ? Không Gì Cả cũng đến, một trong số ít những người chưa phải người lớn thực sự theo dõi trận đấu. Ý mình là thực sự theo dõi trận đấu ấy. Anh ấy còn hò hét loạn lên.

“Cố lên, Brad!” Đấy là tên cầu thủ tiền vệ của bọn mình.

Thường thì mình rất nhát, nhưng Không Gì Cả có vẻ như kiểu người bạn chỉ cần đến bắt chuyện ở một trận bóng cho dù bạn nhỏ hơn những ba tuổi và chẳng nổi tiếng gì hết.

“Ê, cậu cùng lớp mỹ thuật công nghiệp với tôi!” Anh ấy rất thân thiện.

“Tôi là Charlie.” Tôi nói, không rụt rè lắm.

“Tôi là Patrick. Còn đây là Sam.” Anh ấy chỉ vào một cô gái rất xinh đứng cạnh. Cô ấy vẫy tay chào mình.

“Chào, Charlie.” Sam có nụ cười rất đẹp.

Cả hai bảo mình ngồi cùng, và vì cả hai đều trông thực lòng muốn thế nên mình ngồi xuống. Mình nghe Patrick hò hét. Rồi mình nghe anh ấy phân tích từng diễn biến trên sân. Mình đoán anh ấy rất rành môn bóng bầu dục. Có khi còn ngang ngửa với anh mình. Từ nay về sau có lẽ mình nên gọi Không Gì Cả là “Patrick” vì anh ấy tự giới thiệu mình như thế, và đấy cũng là cách Sam gọi anh ấy.

Nhân tiện, Sam có mái tóc nâu và đôi mắt màu xanh lá rất rất đẹp. Cái kiểu màu xanh không quá nổi đến mức hợm hĩnh. Đáng lẽ mình nên kể với bạn sớm hơn, nhưng dưới ánh đèn của sân vận động, mọi thứ đều trở nên nhợt nhạt. Đến tận lúc bọn mình đến quán Big Boy, Sam và Patrick châm thuốc cho nhau mình mới có cơ hội nhìn kỹ cô ấy. Điều thú vị ở Big Boy là Patrick và Sam đã không nói toàn những chuyện đùa riêng tư khiến mình phải khó khăn lắm mới hiểu. Không một chút nào. Họ hỏi han mình.

“Cậu bao nhiêu tuổi, Charlie?”

“Mười lăm.”

“Lớn lên cậu muốn làm gì?”

“Tôi cũng chưa biết.”

“Cậu thích nhóm nhạc nào?”

“Tôi nghĩ có lẽ là nhóm Smiths vì mình thích bài ‘Asleep’ của họ, nhưng tôi cũng không chắc lắm vì tôi không biết những bài khác của họ ra sao.”

“Thế còn bộ phim yêu thích?”

“Tôi không biết. Với tôi phim nào cũng giống nhau thôi.”

“Cuốn sách yêu thích thì sao?”

Phía bên kia địa đàng của F. Scott Fitzgerald.”

“Tại sao?”

“Vì nó là cuốn tôi đọc gần đây nhất.”

Câu trả lời khiến họ bật cười vì họ biết mình nói thật chứ không phải chỉ khoe khoang. Sau đó họ kể cho mình nghe về sở thích của họ, rồi bọn mình ngồi im lặng. Mình ăn món bánh bí ngô bởi cô bán hàng nói đang đến mùa, Patrick và Sam hút thêm vài điếu nữa.

Mình nhìn họ, họ trông thực sự hạnh phúc bên nhau. Một kiểu hạnh phúc tích cực. Và dù mình thấy Sam rất xinh đẹp và tử tế, và cô ấy là người đầu tiên mình muốn hẹn hò một ngày nào đó khi mình đủ tuổi lái xe, mình không phiền gì đâu chuyện cô ấy từng có bạn trai, nhất là một người tử tế như Patrick.

“Thế hai người ‘hẹn hò’ được bao lâu rồi?” tôi hỏi.

Rồi họ bắt đầu phá lên cười. Cười nắc nẻ.

“Có gì buồn cười à?” tôi nói.

“Bọn tôi là anh em,” Patrick nói, vẫn cười.

“Nhưng hai người trông không giống,” tôi nói.

Rồi Sam giải thích họ thực sự là anh em không cùng huyết thống từ khi bố Patrick cưới mẹ Sam. Mình rất vui khi biết điều đó vì mình rất muốn mời Sam đi chơi một ngày nào đấy. Mình thực sự muốn. Cô ấy thật tuyệt.

Mình thấy xấu hổ là bởi vì đêm hôm đó mình đã có một giấc mơ kỳ cục. Mình ở cùng với Sam. Cả hai đứa đều không mặc gì. Hai chân cô ấy dạng ra hai bên trên chiếc ghế dài. Rồi mình tỉnh dậy. Mình chưa từng thấy sung sướng như vậy trong đời. Nhưng mình cũng thấy thật tệ vì mình đã nhìn cô ấy khỏa thân mà chưa được phép. Mình nghĩ mình nên kể với Sam chuyện này, và mình thực sự mong nó sẽ không ngăn cản bọn mình có lẽ có những câu chuyện đùa riêng tư của hai đứa. Có thêm một người bạn thật tốt. Mình còn thích thế hơn cả một buổi hẹn hò.

Thân mến,

Charlie

14 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Bạn có biết “thủ dâm” là gì không? Mình nghĩ bạn chắc biết vì bạn lớn hơn mình mà. Nhưng nhỡ đâu bạn không biết, mình sẽ nói cho bạn nghe. Thủ dâm là khi bạn mơn trớn chỗ ấy của bạn cho đến khi bạn đạt cực khoái. Wow!

Mình nghĩ lúc họ nói đã đến giờ nghỉ uống cà phê giữa mấy bộ phim với chương trình truyền hình họ cũng nên có giờ nghỉ để thủ dâm luôn. Nhưng cũng phải nói, mình nghĩ thế thì năng suất làm việc chắc sẽ xuống cấp.

Mình chỉ tếu táo vậy thôi. Mình không thực sự có ý đấy. Mình chỉ muốn làm bạn cười. Nhưng chữ “wow” là thật.

Mình đã kể với Sam là mình mơ thấy cô ấy với mình cùng khỏa thân trên chiếc sofa, rồi mình bắt đầu khóc vì mình cảm thấy thật tệ, nhưng bạn có biết cô ấy làm gì không? Cô ấy cười. Không phải một cái cười châm chọc đâu. Một nụ cười rất đẹp, ấm áp. Cô ấy bảo cô ấy thấy mình dễ thương. Cô ấy còn bảo mình mơ về cô ấy cũng không sao. Rồi mình nín khóc. Sam hỏi mình có thấy cô ấy xinh không, rồi mình bảo mình thấy cô ấy “dễ thương.” Rồi Sam nhìn thẳng vào mắt mình.

“Cậu biết cậu còn quá trẻ với mình đúng không, Charlie? Cậu biết chứ?”

“Ừ, mình biết.”

“Mình không muốn cậu lãng phí thời gian của cậu để nghĩ về mình như thế.”

“Mình không nghĩ vậy nữa đâu. Chỉ là một giấc mơ thôi.”

Rồi Sam ôm mình, cảm giác thật lạ vì nhà mình chẳng ai ôm ấp nhiều mấy trừ dì Helen. Nhưng một lúc sau mình ngửi thấy mùi nước hoa của Sam, mình cảm thấy cơ thể cô ấy chạm vào mình. Và mình lùi lại.

“Sam, mình lại nghĩ về cậu như thế rồi.”

Cô ấy chỉ nhìn mình và lắc đầu. Rồi cô ấy khoác vai tôi và cả hai đi xuống hành lang. Bọn mình gặp Patrick ở ngoài vì thỉnh thoảng họ không thích lên lớp. Họ thích hút thuốc hơn.

“Charlie đang phải lòng em theo kiểu-Charlie, Patrick ạ.”

“Cậu ta, thật hử?”

“Tôi đang cố không,” mình phân bua, nhưng chỉ làm họ cười phá lên.

Sau đó Patrick bảo Sam cứ đi trước, cô ấy đi thật, rồi anh ấy giải thích một số chuyện cho mình, để mình biết cách đối xử với những cô gái xung quanh và không phí thời gian nghĩ về Sam kiểu thế.

“Charlie, đã có ai bảo cho cậu biết phải làm thế nào chưa?”

“Tôi nghĩ là chưa.”

“Chà, có một số nguyên tắc mà cậu phải tuân theo trong chuyện này, không phải vì cậu muốn thế mà là cậu buộc phải thế. Cậu hiểu chứ?”

“Hơi hơi.”

“Được rồi. Lấy đám con gái làm ví dụ. Chúng nó bắt chước các bà mẹ và mấy cuốn tạp chí cùng mọi thứ khác để học cách xử sự quanh bọn con trai.”

Mình nghĩ về các bà mẹ và mấy cuốn tạp chí cùng mọi thứ khác, ý nghĩ đấy khiến mình căng thẳng, nhất là mọi thứ bao gồm cả ti vi.

“Ý tôi là nó không giống trong những bộ phim mà lũ con gái thích mấy thằng khốn nạn hay đại loại thế đâu. Không đơn giản như thế. Bọn nó chỉ thích những đứa nào cho bọn nó một mục đích.”

“Một mục đích?”

“Đúng thế. Cậu biết không? Con gái thích bọn con trai trở thành một thử thách. Như thế bọn nó sẽ có một khuôn mẫu để cư xử cho phù hợp. Như một bà mẹ. Một bà mẹ sẽ làm gì nếu không thể săn sóc cậu và bảo cậu dọn phòng? Hay cậu sẽ làm gì nếu không có sự quan tâm và thúc giục dọn phòng của mẹ? Ai cũng cần có một bà mẹ. Mỗi bà mẹ đều biết điều này. Cho họ một cảm giác có một đích. Cậu hiểu chứ?”

“Ừ,” mình nói dù mình không hiểu lắm. Chỉ đủ để “Ừ” mà không phải là nói dối.

“Vấn đề là một số đứa con gái nghĩ chúng nó thực sự có thể hay đổi một thằng con trai. Và buồn cười là khi thực sự thay đổi được rồi thì chúng nó lại cảm thấy buồn chán. Chúng nó chẳng còn thử thách nào cả. Cậu phải cho bọn con gái ít thời gian để chúng nó nghĩ ra trò mới, vậy thôi. Một số đứa sẽ tìm ra ngay thôi. Một số muộn hơn. Một số chẳng bao giờ. Tôi chẳng quan tâm chuyện đó nhiều làm gì.”

Nhưng mình nghĩ mình thì có lo lắng về chuyện này. Mình cứ nghĩ mãi từ lúc anh ấy nói chuyện với mình. Mình nhìn mọi người tay trong tay ngoài hành lang, cố gắng nghĩ mọi chuyện diễn ra như thế nào. Trong buổi tiệc khiêu vũ ở trường, mình ngồi bên ngoài, nhịp chân, mình tự hỏi bao nhiêu cặp đôi sẽ nhảy theo “bản nhạc của riêng họ.” Trong hành lang, mình thấy những cô gái mặc áo khoác của bọn con trai, rồi mình nghĩ đến quyền sở hữu. Mình băn khoăn không biết có ai thực sự hạnh phúc không. Mình mong là có. Mình thực sự mong là có.

Thầy Bill để ý thấy mình chăm chú nhìn mọi người, và sau tiết học, thầy hỏi mình nghĩ gì, rồi mình kể cho thầy nghe. Thầy ấy lắng nghe, gật gù và phát ra những âm thanh “xác nhận.” Sau khi mình nói xong, thầy ấy chuyển sang bộ mặt “nói chuyện nghiêm túc.”

“Em lúc nào cũng nghĩ nhiều thế này hả, Charlie?”

“Như thế không tốt ạ?” Mình chỉ muốn có ai đó nói cho mình sự thật.

“Cũng không hẳn. Chỉ là đôi khi người ta suy nghĩ để khỏi phải can dự vào đời thực.”

“Như thế không tốt ạ?”

“Ừ.”

“Em nghĩ em có can dự mà. Thầy có nghĩ vậy không?”

“Chà, thế em có nhảy trong những bữa tiệc vũ kia không?”

“Em nhảy không giỏi lắm.”

“Em có hẹn hò không?”

“Dạ, em không có xe, mà kể cả em có thì em vẫn chưa được lái vì em mới mười lăm, với cả em vẫn chưa gặp được cô gái nào em thích ngoại trừ Sam, nhưng mà em thì quá trẻ so với cô ấy, và cô ấy lúc nào cũng phải lái xe, mà em nghĩ thế thì chẳng công bằng cho lắm.”

Thầy Bill mỉm cười và tiếp tục hỏi han mình. Dần dần, thầy dẫn mình về “những vấn đề ở nhà.” Mình kể cho thầy ấy nghe về chuyện anh chàng tự làm băng nhạc đánh chị mình vì chị mình chỉ bảo mình không được nói cho bố mẹ biết thôi, nên mình nghĩ mình kể cho thầy Bill cũng được. Mặt thầy đanh lại sau khi nghe mình nói, rồi thầy bảo với mình một câu mà mình không nghĩ mình có thể quên được trong suốt học kỳ này hay thậm chí cả đời.

“Charlie, chúng ta đón nhận những tình cảm mà ta nghĩ mình xứng đáng.”

Mình chỉ đứng đấy, im lặng. Thầy Bill vỗ vai mình và đưa mình một cuốn sách mới để đọc. Thầy động viên mình mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Mình thường đi bộ từ trường về nhà vì nó khiến mình cảm thấy tự hào. Ý mình là mình muốn sau này có thể kể với các con của mình rằng mình cũng từng đi bộ đến trường như ông bà nó như những “ngày xưa cũ.” Cũng hơi kỳ lạ khi mình đã tính đến chuyện này dẫu cho mình chưa từng hẹn hò với cô gái nào, nhưng mình đoán nó cũng có ý nghĩa đấy chứ. Đi bộ thường mất nhiều hơn một tiếng tầm đấy so với bắt xe buýt, nhưng cũng đáng nếu là một ngày đẹp trời mà mát mẻ như hôm nay.

Khi mình cuối cùng cũng về đến nhà, chị mình đang ngồi trên ghế. Bố mẹ mình đứng trước mặt chị. Và mình biết thầy Bill đã gọi điện về nhà và kể cho họ. Mình cảm thấy thật tội. Tất cả là lỗi của mình.

Chị mình đang khóc. Mẹ mình thì rất rất im lặng. Bố mình giành phần nói chuyện. Ông bảo chị mình không được gặp cái anh đã đánh chị ấy nữa, và tối nay ông sẽ đi nói chuyện với bố mẹ anh ấy. Rồi chị mình bảo tất cả là lỗi ở chị ấy, rằng chị ấy đã khiêu khích anh kia, nhưng bố mình bảo không phải thanh minh gì hết.

“Nhưng con yêu anh ấy!” Mình chưa từng thấy chị ấy khóc nhiều như thế.

“Con không.”

“Con ghét bố!”

“Con không.” Đôi lúc bố mình cũng có thể giữ được bình tĩnh không ngờ.

“Anh ấy là cả thế giới của con.”

“Đừng bao giờ nói như thế về bất cứ ai. Kể cả mẹ.” Mẹ mình nói.

Mẹ mình rất cẩn trọng với lời nói, và có điều này bạn nên biết về gia đình mình. Nếu mẹ mình đã lên tiếng, bà luôn đạt được điều bà muốn. Và lần này không phải ngoại lệ. Chị mình nín khóc ngay lập tức.

Sau đó bố mình đặt một nụ hôn hiếm hoi lên trán chị mình. Rồi ông ra khỏi nhà, lên chiếc Oldsmobile của ông, và phóng đi. Mình nghĩ có lẽ ông đến nói chuyện với bố mẹ anh kia. Và mình thấy thật tội nghiệp cho họ. Ý mình là bố mẹ của anh kia ấy. Bởi vì bố mình đánh nhau chưa bao giờ thua. Ông không bao giờ thua vậy thôi.

Rồi mẹ mình vào bếp làm cho chị mình mấy món chị ấy thích, chị mình nhìn mình.

“Chị ghét mày.”

Giọng chị mình không giống lúc chị ấy nói thế với bố. Chị ấy thực sự có ý đó. Chị ấy thực sự.

“Em yêu chị,” đấy là tất cả những gì mình có thể đáp lại.

“Mày là thằng dị hợm, mày biết không? Mày lúc nào cũng dị hợm. Mọi người đều nói thế. Lúc nào họ cũng nói thế.”

“Em đang cố không như thế nữa.”

Sau đó mình quay đi, bước về phòng, đóng cửa, vùi đầu dưới gối và để sự tĩnh lặng trả mọi thứ về đúng chỗ của chúng.

À này, mình đoán chắc bạn đang tò mò về bố mình. Ông có đánh bọn mình khi bọn mình còn bé hay kể cả bây giờ không? Mình nghĩ chắc bạn đang tò mò là vì thầy Bill cũng thế, sau khi mình kể với ông về cái anh kia và chị mình. Chà, nếu bạn đang thắc mắc, ông không đâu. Ông không bao giờ động đến anh chị mình. Lần duy nhất ông tát mình là lúc mình làm dì Helen khóc. Rồi khi tất cả bình tĩnh lại, ông quỳ xuống trước mặt tôi và kể rằng bố dượng của ông từng đánh ông rất nhiều, và ông đã quyết định từ hồi còn đại học lúc mẹ mình mang thai anh mình là ông sẽ không bao giờ đánh đập những đứa con của mình. Và ông cảm thấy rất tội lỗi và đã làm thế. Và ông rất hối hận. Và ông sẽ không bao giờ đánh tôi lần nữa. Và đúng là thế.

Đôi lúc ông chỉ nghiêm khắc vậy thôi.

Thân mến,

Charlie.

15 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Mình nghĩ mình đã quên kể trong thư trước Patrick là người nói cho mình biết về chuyện thủ dâm. Mình nghĩ mình cũng quên mất chưa kể với bạn tần suất mình làm chuyện ấy bây giờ, nhiều lắm. Mình không thích nhìn vào những bức ảnh. Mình chỉ cần nhắm mắt lại và tưởng tượng về một cô gái nào đấy mình không quen. Và mình cố gắng không cảm thấy xấu hổ. Mình không bao giờ nghĩ về Sam trong lúc làm chuyện ấy. Không bao giờ. Điều đó rất quan trọng với mình bởi lẽ mình đã rất hạnh phúc khi cô ấy nói “kiểu-Charlie” vì nghe nó giống như một câu đùa riêng tư vậy.

Một buổi tối, mình cảm thấy rất tội lỗi nên mình đã hứa với Chúa là mình sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Thế nên mình thử dùng chăn, nhưng dùng chăn đau lắm nên mình thay bằng gối, nhưng rồi dùng gối vẫn đau nên mình lại trở về cách cũ. Mình không lớn lên với niềm tin tôn giáo sâu sắc mấy vì bố mẹ mình theo học ở trường dòng, nhưng mình có tin rất nhiều vào Chúa. Mình chỉ không bao giờ gọi tên Chúa, nếu bạn hiểu mình muốn nói gì. Mình hi vọng mình chưa từng làm Người thất vọng.

Nhân tiện, bố mình đã có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với bố mẹ của cái anh kia. Mẹ anh ấy rất rất tức giận và quát mắng anh ấy. Còn bố anh ấy chỉ im lặng. Và bố mình không can thiệp quá sâu vào chuyện nhà người ta. Ông không bảo họ dạy con “không ra gì” hay gì hết.

Điều quan trọng duy nhất mà ông quan tâm là họ sẽ giúp giữ con trai họ tránh xa đứa con gái của ông. Xong xuôi, ông để họ tự lo chuyện nhà họ và trở về lo chuyện nhà mình. Ít nhất đấy là ông kể vậy.

Điều duy nhất mình hỏi ông là về những rắc rối của anh kia. Rằng ông có nghĩ bố mẹ anh ấy sẽ đánh anh ấy không. Ông bảo tôi cứ lo chuyện của mình. Bởi lẽ ông không biết, không bao giờ hỏi và cũng không nghĩ chuyện đấy có quan trọng gì.

“Không phải ai cũng có hoàn cảnh đáng thương, Charlie, mà dẫu họ có, cũng không phải lý do để bao biện cho mình.”

Ông chỉ nói vậy. Rồi chúng tôi cùng xem ti vi.

Chị mình vẫn rất giận mình, nhưng bố mình bảo mình làm như thế là đúng. Mình mong là vậy, nhưng đôi lúc cũng khó nói lắm.

Thân mến,

Charlie

28 tháng Mười, 1991

Bạn thân mến,

Mình xin lỗi vì hai tuần rồi mình mới viết thư cho bạn, nhưng mình đang cố “can dự” như lời thầy Bill khuyên bảo. Kể cũng lạ vì đôi khi đọc một quyển sách, mình nghĩ mình là nhân vật trong câu chuyện. Rồi khi mình viết thư, mình dành cả hai ngày tiếp theo để nghĩ về những thứ mình dựng lên trong những lá thư của mình. Mình không chắc chuyện này tốt hay xấu. Dù thế, mình vẫn đang cố can dự.

Nhân tiện, cuốn sách thầy Bill đưa cho mình là cuốn Peter Pan của J. M. Barrie. Mình biết bạn đang nghĩ gì. Phim hoạt hình Peter Pan cùng những cậu bé đi lạc. Cuốn sách thực sự hay hơn rất nhiều. Câu chuyện chỉ là về một cậu bé nọ từ chối lớn lên, rồi khi nhân vật Wendy lớn lên, cậu bé cảm thấy như bị phản bội. Ít nhất đấy là những gì mình hiểu. Mình nghĩ thầy Bill đưa mình cuốn ấy để dạy cho mình một bài học nào đó.

Tin tốt là mình đã đọc cuốn sách, và bởi bản chất viễn tưởng của nó, mình không thể giả bộ mình ở trong đó. Nhờ đó mình có thể tiếp tục đọc mà vẫn can dự.

Nói đến việc can dự của mình, mình đang cố tham gia các buổi sự kiện họ tổ chức trong trường. Giờ tham gia các câu lạc bộ gì đấy thì cũng muộn rồi, nhưng mình vẫn cố những gì có thể. Như các buổi tiệc vũ và các trận đấu bóng mừng cựu học sinh, ngay cả khi mình chẳng có ai để đi cùng.

Mình không thể tưởng tượng đến cảnh mình có bao giờ quay trở lại trường để tham dự một trận đấu bóng dành cho cựu học sinh sau khi mình tốt nghiệp hay không, nhưng giả vờ thế cũng vui. Mình gặp Patrick và Sam đang ngồi ở chỗ quen thuộc của họ trên khán đài, và mình bắt đầu cư xử như thể cả năm trời chưa gặp trong khi mình mới gặp họ trưa nay trong lúc mình ăn trái cam của mình, còn họ thì hút thuốc.

“Patrick, cậu đấy à? Sam nữa … đã lâu quá nhỉ? Bên nào đang thắng thế? Chúa ơi, đại học cứ như khổ sai. Giảng viên của tôi giao cho những hai mươi bảy cuốn sách để đọc cuối tuần này, còn bạn gái thì nhờ tôi sơn bảng hiệu cho cuộc tuần hành phản đối của cô ấy hôm thứ Ba. Phải cho chính quyền biết chúng ta hoàn toàn nghiêm túc. Bố tôi đang bận đánh gôn, còn mẹ tôi thì không lúc nào ngừng tay chơi tennis. Hôm nào gặp sau nhé. Tôi muốn ở lại lắm, nhưng tôi còn phải đón chị tôi đang dự buổi điều trị tâm lý. Chị ấy đang tiến bộ rõ rệt. Thật vui được gặp lại mọi người.”

Rồi mình quay đi. Mình đi xuống quầy hàng mua ba bịch nachos và một cốc Coca-cola không đường cho Sam. Lúc quay lại, mình ngồi xuống, đưa hai bịch nachos cho Patrick và Sam, đưa cốc Coca-cola không đường cho Sam. Sam mỉm cười. Điều tuyệt vời ở Sam là cô ấy không nghĩ mình bị điên khi giả vờ làm chuyện nọ chuyện kia. Patrick cũng không, nhưng là vì anh ấy quá chăm chú theo dõi trận đấu và hò hét với Brad, cầu thủ tiền vệ.

Trong trận đấu Sam bảo với mình tí nữa họ sẽ qua nhà một người bạn ăn tiệc. Rồi cô ấy hỏi mình có muốn đi không, mình bảo có vì mình chưa bao giờ đi dự bữa tiệc nào trước đó. Dù mình có chứng kiến một bữa tại chính nhà mình.

Bố mẹ mình đến Ohio tiễn đưa một người anh em họ xa về nơi an nghỉ hay cưới xin gì đấy. Mình cũng chẳng nhớ nữa. Và họ để anh mình trông coi nhà cửa. Hồi đấy anh ấy mới mười sáu. Anh mình tận dụng cơ hội này để mở một bữa tiệc linh đình có bia và mọi thứ. Mình bị bắt ở yên trong phòng, cũng không sao vì đấy là nơi mọi người để áo khoác, mà lục lọi xem họ để thứ gì trong túi khá vui. Cứ khoảng mươi phút tầm đấy lại có một anh hay chị say mèm lảo đảo bước vào xem có chỗ cho họ hôn hít gì không. Rồi thấy mình thì họ bỏ đi. Cứ thế, ngoại trừ một cặp.

Cặp đôi ấy, mà sau này mình được nghe kể rằng họ rất nổi tiếng và yêu nhau, loạng choạng bước vào phòng và hỏi mình có phiền không nếu họ mượn nó. Mình bảo với họ là anh chị mình dặn mình phải ở yên đấy, rồi họ hỏi thế họ cứ dùng căn phòng với mình trong đó có được không. Mình nói mình chẳng thấy sao lại không cả, thế rồi họ đóng cửa lại và bắt đầu hôn nhau. Hôn đắm đuối. Sau một vài phút, tay anh ấy lần lên áo chị kia, rồi chị ấy bắt đầu phản kháng.

“Đừng mà, Dave.”

“Sao chứ?”

“Thằng bé ở đây mà.”

“Có sao đâu.”

Rồi anh ấy tiếp tục kéo áo chị ấy lên, chị ấy càng phản đối, anh ấy càng kéo lên. Sau một lúc, chị ấy ngừng chống cự, rồi anh ấy cởi áo chị ấy ra, chị ấy mặc áo ngực màu trắng với viền ren. Thực sự lúc đấy mình chẳng biết phải làm thế nào. Khá vội vã, anh ấy cởi áo ngực chị ấy ra và bắt đầu hôn lên ngực chị ấy. Rồi anh ấy lần tay xuống quần chị ấy, và chị ấy bắt đầu rên rỉ. Mình nghĩ cả hai người họ đều say lắm rồi. Anh ấy với tay kéo quần chị ấy xuống nhưng chị ấy bắt đầu khóc lóc dữ dội, thế nên anh ấy với xuống quần của anh ấy. Anh ấy kéo cả quần ngoài lẫn quần lót xuống ngang đầu gối.

“Xin anh mà. Dave. Đừng.”

Nhưng anh ấy chỉ nhẹ nhàng thủ thỉ chuyện chị ấy xinh đẹp thế nào rồi mấy thứ đại loại thế, rồi chị ấy nắm lấy dương vật của anh ấy bằng hai tay và bắt đầu chuyển động. Mình ước gì mình có thể miêu tả chuyện này lịch sự hơn một chút mà không phải dùng đến những từ như dương vật, nhưng mọi chuyện diễn ra đúng là như vậy đấy.

Vài phút sau, anh ấy ấn đầu chị ấy xuống, rồi chị ấy bắt đầu hôn lên dương vật anh ấy. Chị ấy vẫn khóc. Cuối cùng, chị ấy ngừng khóc vì anh ấy ấn dương vật anh ấy vào trong miệng chị ấy, mình cũng không nghĩ bạn có thể khóc trong tình cảnh đấy được đâu. Tới lúc này thì mình không thể nhìn được nữa vì mình bắt đầu thấy bệnh, nhưng nó vẫn tiếp tục, rồi họ còn làm những chuyện khác nữa trong khi chị ấy liên tục nói “đừng.” Thậm chí bịt tai lại rồi, mình vẫn nghe được tiếng chị ấy van nài.

Cuối cùng khi vào mang cho mình một bát khoai tây chiên, chị mình bắt gặp hai người họ, họ mới dừng lại. Chị mình rất ngượng ngùng, nhưng không xấu hổ như chị kia. Anh kia thì trông có vẻ tự mãn. Anh ấy chẳng nói câu nào. Sau khi họ đi rồi, chị mình quay sang với mình.

“Chúng nó có biết mày ở đây không?”

“Có. Họ còn hỏi em mượn phòng.”

“Sao mày không ngăn lại?”

“Em có biết họ làm gì đâu.”

“Thằng biến thái,” đấy là lời cuối cùng chị mình nói trước khi ra khỏi phòng, vẫn cầm bát khoai tây chiên đi mất.

Mình kể với Sam và Patrick chuyện này, cả hai đều rất im lặng. Sam nói cô ấy từng đi với Dave một dạo trước khi cô ấy chuyển sang thích nhạc punk, còn Patrick nói anh ấy có nghe về bữa tiệc. Mình chẳng ngạc nhiên chuyện anh ấy biết vì bữa tiệc đó gần như đã thành huyền thoại. Ít nhất đấy là những gì mình nghe được khi kể cho mấy đứa biết anh mình là ai.

Khi cảnh sát đến, họ tìm thấy anh mình đang ngủ trên mái nhà. Chẳng ai biết làm thế nào anh ấy trèo lên được đấy. Chị mình thì đang hôn hít anh cuối cấp nào đó. Lúc đấy chị mình mới học năm nhất. Rất nhiều ông bố bà mẹ đến đón con cái của họ, rất nhiều cô vẫn đang khóc lóc và nôn mửa. Hầu hết bọn con trai đều chạy cả rồi. Anh mình gặp rắc rối to, còn chị mình phải hứng một cuộc “trò chuyện nghiêm túc” từ bố mẹ mình về những ảnh hưởng xấu. Mọi chuyện là thế.

Cái anh tên Dave bây giờ là học sinh cuối cấp. Anh ấy chơi cho đội bóng của trường. Anh ấy là tiền đạo. Mình có xem đoạn Dave bắt được một cú ăn điểm từ Brad lúc cuối trận. Nhờ thế mà đội trường tôi thắng cuộc. Mọi người rồ lên trên khán đài vì đội mình đã thắng. Nhưng tất cả những gì mình nghĩ được là về bữa tiệc đó. Mình im lặng nghĩ một lúc, rồi quay sang nhìn Sam.

“Anh ấy đã cưỡng bức chị ấy, đúng không?”

Cô ấy chỉ gật đầu. Mình không biết cô ấy đang buồn hay chỉ đơn giản là biết nhiều chuyện hơn mình.

“Mình nên nói cho ai đấy, đúng không?”

Lần này Sam chỉ lắc đầu. Rồi cô ấy giải thích về mọi chuyện mình phải trải qua để chứng minh điều đó, đặc biệt là khi hai anh chị kia vẫn đang yêu nhau và khá nổi ở trường.

Ở buổi tiệc khiêu vũ mừng cựu học sinh ngày hôm sau đó, mình thấy hai người họ cùng nhảy với nhau. Dave và cô bạn gái. Rồi mình bỗng nổi điên lên. Đến mức chính mình còn thấy sợ. Mình tính đến chuyện bước tới chỗ Dave và nện anh ta một trận ra trò như mình đáng nhẽ đã làm với Sean. Mình nghĩ mình nên thế, nhưng Sam thấy mình và vòng tay qua vai mình như cô ấy vẫn làm. Cô ấy khiến mình bình tĩnh trở lại, và mình mừng rằng cô ấy đã làm thế vì mình nghĩ mình sẽ còn nổi điên thêm nữa nếu mình đã đánh Dave, rồi cô bạn gái của anh ta sẽ ngăn mình lại vì cô ấy yêu anh ta. Mình nghĩ chuyện đấy còn khiến mình phát rồ hơn nữa.

Thế nên mình quyết định chọn giải pháp tốt thứ nhì là xịt lốp xe Dave. Sam biết xe nào là của anh ta.

Đêm thứ Sáu sau trận đấu mừng cựu học sinh mình có một cảm giác mà mình không chắc có thể diễn tả như nào ngoại trừ việc nói rằng nó thật ấm áp. Đêm đó Sam với Patrick đưa mình tới bữa tiệc, mình ngồi giữa trên chiếc xe bán tải của Sam. Sam rất yêu chiếc xe bán tải của cô ấy vì theo mình nghĩ nó gợi nhớ về người bố của cô. Cái cảm giác mình có dậy lên mỗi lần Sam bảo Patrick dò đài radio. Anh ấy toàn bắt phải kênh có quảng cáo. Rồi lại quảng cáo. Rồi đến một ca khúc tởm lợm về tình yêu có những từ “cục cưng” trong lời bài hát. Rồi lại thêm quảng cáo. Cuối cùng anh ấy cũng tìm được một bài hát cực kỳ tuyệt vời về một cậu bé, và cả ba đều im lặng.

Sam nhịp tay trên chiếc vô lăng. Patrick thò tay ra ngoài lên xuống theo điệu nhạc. Còn mình chỉ ngồi yên giữa hai người họ. Sau khi bài hát kết thúc, mình nói.

“Tôi thấy như bất tận.”

Sam và Patrick nhìn mình như thể mình vừa thốt lên điều vĩ đại nhất họ từng nghe. Bởi lẽ bài hát rất tuyệt và cả ba đứa mình đều thực sự chú tâm lắng nghe. Năm phút của cuộc đời trôi qua đúng nghĩa, và bọn mình đều cảm thấy trẻ ra theo nghĩa tích cực. Sau lần ấy mình đã mua bản thu âm của bài hát, và mình có thể cho bạn biết tên nó là gì, nhưng thành thực mà nói, nó sẽ không bao giờ được như thế trừ khi bạn cũng đang trên đường tới bữa tiệc thực sự lần đầu tiên của mình, ngồi trên ghế giữa của một chiếc bán tải với hai con người tuyệt vời bên cạnh khi trời mới bắt đầu mưa.

Bọn mình đến căn nhà nơi tổ chức bữa tiệc, rồi Patrick gõ cửa ra ám hiệu. Không dùng đến âm thanh thì thật khó để diễn tả cái gõ cửa ấy cho bạn được. Cánh cửa hé mở, rồi một anh chàng với mái tóc xoăn tít ló ra nhìn bọn mình.

“Patrick còn gọi là Patty còn gọi là Không Gì Cả?”

“Bob.”

Cửa mở hẳn, hai ông bạn cũ ôm choàng lấy nhau. Rồi đến lượt Sam và Bob. Rồi Sam nói.

“Đây là bạn tụi mình, Charlie.”

Bạn không tin được đâu. Bob ôm mình! Trong lúc treo áo khoác Sam bảo mình là Bob “phê mẹ nó rồi.” Mình phải trích nguyên câu này dù nó có chứa từ không hay cho lắm.

Bữa tiệc được tổ chức dưới tầng hầm của căn nhà. Căn phòng mờ mờ khói thuốc, mọi người đều lớn hơn mình rất nhiều. Có hai cô gái đang khoe với nhau những hình xăm và khuyên rốn. Năm cuối, mình nghĩ thế.

Có một anh tên Fritz gì đấy ăn rất nhiều bánh Twinkie. Bạn gái của Fritz vẫn đang huyên thuyên với anh ấy về nữ quyền, còn anh ấy cứ ậm ừ, “Anh biết rồi, cưng à.”

Sam và Patrick bắt đầu hút thuốc. Bob lên nhà bếp khi có tiếng chuông cửa. Lúc quay lại, anh ấy mang theo một két bia Milwaukee’s Best cho mọi người cùng thêm hai vị khách. Một người là Maggie, đang cần nhà vệ sinh. Một người là Brad, cầu thủ tiền vệ của đội bóng trường. Thật đấy!

Mình không biết tại sao chuyện này lại khiến mình phấn khích đến vậy, nhưng mình đoán khi bạn nhìn thấy một người trong hành lang hay trên sân bóng hay ở đâu đấy, thật hay khi biết họ cũng là một con người bằng da bằng thịt.

Mọi người đều rất thân thiện và hỏi han mình rất nhiều. Mình đoán là do mình nhỏ tuổi nhất, và họ không muốn mình cảm thấy lạc lõng, nhất là sau khi mình từ chối uống bia. Mình từng uống bia một lần với anh trai hồi mình mới mười hai, mình thấy không thích lắm. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Trong mấy câu mình được hỏi có câu mình học lớp mấy và sau này lớn lên định làm gì.

“Tôi mới học năm nhất, tôi cũng chưa biết nữa.”

Mình nhìn quanh, thấy Sam và Patrick đã đi cùng Brad. Rồi Bob bắt đầu chuyển thức ăn.

“Bánh xốp không nhóc?”

“Dạ. Cảm ơn.”

Mình quả thực hơi đói vì bình thường sau các trận đấu bóng Sam với Patrick sẽ đưa mình đến quán Big Boy, mình nghĩ mình đã quen thế rồi. Mình ăn bánh xốp, vị hơi là lạ, nhưng vẫn là bánh xốp nên mình vẫn thích. Nhưng nó không phải loại bánh xốp thông thường. Vì bạn lớn hơn mình, mình nghĩ bạn sẽ biết nó là loại bánh xốp gì.

Ba mươi phút sau, căn phòng bắt đầu trôi tuột khỏi mình. Mình đang nói chuyện với một trong mấy cô gái đeo khuyên rốn, trông cô ấy cứ như diễn viên trong phim. Mình liên tục chớp mắt và nhìn qunah, tiếng nhạc nghe nặng như nước.

Sam xuống phòng và khi thấy mình, cô ấy quay sang nói với Bob.

“Cậu làm cái quái gì thế?”

“Thôi nào, Sam. Nó thích thế mà. Hỏi thử xem.”

“Cậu thấy sao rồi, Charlie?”

“Nhẹ tênh.”

“Thấy chưa?” Trông Bob có hơi hoang mang, sau mình nghe bảo là bị ảo giác.

Sam ngồi xuống nắm lấy bàn tay mình, cảm giác rất lạnh.

“Cậu nhìn thấy gì không, Charlie?”

“Nhẹ tênh.”

“Có dễ chịu không?”

“Uh-huh.”

“Cậu có khát không?”

“Uh-huh.”

“Cậu muốn uống gì nào?”

“Sữa lắc.”

Rồi tất cả mọi người trong phòng, trừ Sam, đều phá lên cười.

“Nó ngáo rồi.”

“Cậu có đói không, Charlie?”

“Uh-huh.”

“Cậu muốn ăn gì nào?”

“Sữa lắc.”

Mình không nghĩ mọi người có thể cười tợn hơn cho dù mình có nói gì buồn cười hơn thế nữa. Rồi Sam đỡ lấy tay mình và dìu mình đứng dậy trên sàn nhà vẫn đang chao đảo.

“Được rồi. Bọn mình đi kiếm sữa lắc cho cậu.”

Trong lúc hai đứa mình bước đi, Sam quay sang Bob.

“Tôi vẫn nghĩ cậu là một thằng khốn mà.”

Bob lại phá lên cười. Sam cuối cùng cũng bật cười. Còn mình rất mừng vì nhìn mọi người đều trông thực sự vui vẻ.

Sam với mình lên bếp, rồi cô ấy bật đèn. Wow! Sáng thật đấy, mình không thể tin được. Cảm giác như khi bạn xem một bộ phim trong rạp lúc ban ngày, rồi khi bộ phim kết thúc, bạn ra ngoài và không thể tin trời vẫn đang còn sáng. Sam lấy một chút kem, sữa và máy xay. Mình hỏi cô ấy nhà vệ sinh ở đâu, rồi ngay lập tức cô ấy chỉ cho mình như thể đây là nhà cô ấy vậy. Mình nghĩ cô ấy với Patrick đến đây nhiều lắm hồi Bob còn học trung học.

Khi ra khỏi nhà vệ sinh, mình nghe thấy tiếng động trong căn phòng bọn mình cất áo khoác. Mình mở cửa và thấy Patrick đang hôn Brad. Một kiểu hôn trộm. Họ nghe tiếng mình ở cửa và quay ra. Patrick lên tiếng trước.

“Cậu à, Charlie?”

“Sam đang làm sữa lắc cho tôi.”

“Nó là ai thế?” Brad trông căng thẳng thực sự, không giống kiểu của Bob.

“Bạn tao. Vô tư đi.”

Rồi Patrick kéo mình ra và đóng cửa phòng lại. Anh ấy đặt tay lên hai vai mình và nhìn thẳng vào mắt mình.

“Brad không muốn mọi người biết.”

“Tại sao?”

“Vì nó sợ.”

“Tại sao?”

“Vì nó … này … cậu phê thuốc à?”

“Mọi người bảo tôi lúc dưới lầu. Sam đang làm sữa lắc cho tôi.”

Patrick cố nín cười.

“Nghe này, Charlie. Brad không muốn mọi người biết. Tôi cần cậu hứa là cậu sẽ không kể cho bất cứ ai. Đây sẽ là bí mật nhỏ giữa chúng ta. Được chứ?”

“Ừ.”

“Cảm ơn.”

Thế thôi, rồi Patrick quay đi và trở lại căn phòng lúc trước. Mình nghe có tiếng dấm dẳng, Brad có vẻ cáu, nhưng mình không nghĩ đấy là việc của mình nên mình quay trở lại bếp.

Phải nói đấy là cốc sữa lắc ngon nhất trong đời mình. Nó rất ngon, ngon đến rợn người.

Trước khi rời tiệc, Sam bật cho mình nghe mấy bản nhạc cô ấy thích. Một bài tên “Blackbird.” Một bài khác tên “MLK.” Cả hai đều rất tuyệt. Mình kể tên hai bài đấy vì chúng nghe vẫn tuyệt khi mình đã tỉnh.

Một chuyện thú vị khác xảy ra ở bữa tiệc trước khi bọn mình ra về. Patrick đi xuống. Mình đoán Brad đã về trước. Patrick cười. Rồi Bob bắt đầu trêu chọc chuyện anh ấy cảm nắng cậu cầu thủ tiền vệ. Patrick còn cười nhiều hơn. Mình không nghĩ mình đã bao giờ thấy Patrick cười nhiều như thế. Rồi Patrick chỉ vào mình, nói với Bob.

“Cậu nhóc được phết, nhỉ?”

Bob gật đầu. Rồi Patrick nói một điều mà mình nghĩ mình không bao giờ quên được.

“Một wallflower đấy.”

Bob gật đầu hẳn hoi. Rồi cả phòng gật đầu theo. Rồi mình bắt đầu cảm thấy hoang mang kiểu của Bob, nhưng Patrick không để mình phải lo lắng quá. Anh ấy ngồi xuống cạnh mình.

“Cậu quan sát mọi chuyện. Cậu im lặng. Và cậu thấu hiểu.”

Mình không biết những người khác cũng nghĩ về mình. Mình không biết họ đang nhìn. Mình đang ngồi trên sàn của tầng hầm của bữa tiệc thực sự đầu tiên giữa Sam và Patrick, và mình nhớ ra Sam giới thiệu mình là bạn cô ấy với Bob. Mình nhớ ra Patrick giới thiệu mình là bạn anh ấy với Bob. Rồi mình bắt đầu khóc. Không ai trong phòng nhìn mình như thằng lập dị khi mình như thế. Rồi mình thực sự khóc.

Bob nâng ly và bảo mọi người cùng làm như vậy.

“Vì Charlie.”

Rồi cả nhóm nói, “Vì Charlie.”

Mình không biết sao mọi người làm vậy, nhưng điều ấy rất đặc biệt đối với mình. Nhất là Sam. Nhất là cô ấy.

Mình có thể kể thêm với bạn về buổi khiêu vũ mừng cựu học sinh, nhưng giờ khi nghĩ về nó mình nhớ ra vụ xì lốp xe Dave là vui nhất. Mình đã cố nhảy như lời thầy Bill khuyên, nhưng mình hay thích những bài khó nhảy theo được, thế nên mình cũng không động chân nhiều mấy. Sam rất xinh trong bộ váy của cô ấy, nhưng mình cố không để ý vì mình đang cố không nghĩ về cô ấy như vậy.

Mình để ý thấy Brad và Patrick không hề nói với nhau một câu trong suốt buổi khiêu vũ vì Brad nhảy cùng với một trưởng nhóm cổ động tên là Nancy, cũng là bạn gái anh ấy. Mình cũng để ý thấy chị mình nhảy cùng cái anh mà đáng nhẽ chị không được gặp dù người đến đón chị ở nhà lại là một anh khác.

Sau buổi khiêu vũ, bọn mình về trên chiếc bán tải của Sam. Lần này Patrick lái. Gần đến hầm Fort Pitt, Sam bảo Patrick tấp vào lề đường. Rồi Sam trèo lên thùng chiếc bán tải, mặc độc bộ váy khiêu vũ trên người. Cô ấy bảo Patrick lái đi, anh ấy nở một nụ cười. Mình đoán hai người họ từng làm như vậy rồi.

Patrick bắt đầu lái thật nhanh, và ngay trước khi bọn mình vào trong đường hầm, Sam đứng dậy, gió thổi bộ váy cô ấy như những gợn sóng trên đại dương. Khi bọn mình vào trong đường hầm, mọi âm thanh bị hút vào khoảng không, thay bằng một bài hát phát ra từ đầu đọc băng. Một bài tuyệt đẹp có tên là “Landslide.” Khi bọn mình ra khỏi đường hầm, Sam hét lên một tiếng hét vui tươi, cảnh vật hiện lên. Khu trung tâm. Ánh đèn trên những tòa nhà cùng mọi thứ khiến ta ngẩn ngơ. Sam ngồi xuống và phá lên cười. Patrick phá lên cười. Mình phá lên cười.

Trong khoảnh khắc đó, mình thề bọn mình là bất tận.

Thân mến,

Charlie.

Advertisements

One comment on “The Perks of Being a Wallflower (Part I)

  1. Iwillbemissingyou
    August 27, 2017

    hay lắm!
    Đợi cái tên truyện của bác.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on April 18, 2014 by in Truyện and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,643 other followers

%d bloggers like this: