Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Cuộc gặp tưởng tượng với các nhà văn: James Joyce, Charles Dickens, Thomas Hardy, và D. H. Lawrence


cover_The_Novel_A_Survival_Skill

Nguồn: Tim Parks, “Imagined Meetings With Joyce, Dickens, Hardy, and Lawrence,” The New Yorker, Sept 15, 2015, tóm lược từ Tim Parks, “Four Imagined Meetings,” trong The Novel: A Survival Skill (Oxford University Press, 2015), tr. 1–11.

The Novel: A Survival Skill, cuốn sách mới nhất của Tim Parks, là một phần trong bộ sách “The Literary Agenda” (“Nghị trình văn chương,” “một bộ các chuyên khảo luận chiến ngắn về tầm quan trọng của văn chương và của việc đọc trong thế giới rộng lớn hơn và về thực trạng giáo dục văn học trong các trường học và trường đại học [phương Tây],” nhằm “bắt đầu công việc khơi dậy về ý nghĩa và giá trị của việc đọc văn học”) của Nhà xuất bản Đại học Oxford. Các cuốn khác đã được xuất bản trong bộ sách này bao gồm Poetry (Thơ, 2013) của David Constantine, Reading and the Reader (Sự đọc và người đọc, 2013) của Philip Davis, và Repetition and Identity (Sao lặp và bản sắc, 2013) của Catherine Pickstock.

Bốn cuộc gặp tưởng tượng

***

Tưởng tượng chúng ta gặp James Joyce, Jim, bằng xương bằng thịt. Chúng ta ở bờ biển Trieste ít lâu trước Đại Chiến, ở Kreuzstraße ở Zürich năm 1918, ở Đại lộ Saint-Michel trong những năm ba mươi.

Chúng ta nói về điều gì?

Có một kịch bản được nhiều người chứng thực.

Trước hết, một vài cái tên sẽ được nhắc đến. Những cái tên Ireland, dĩ nhiên. Nếu bạn biết ai đó, tốt nhất là người Dublin, từng nói gì về Joyce, ông sẽ rất hài lòng. Tâng bốc hay phê phán cũng gần như không quan trọng. Quan trọng là người ta đang nói về Joyce, ở Dublin.

Phép lịch thiệp ban đầu đã qua, Joyce sẽ nhờ bạn làm chút việc giúp ông. Ông đem theo một phong thư nặng. Than ôi, cuộc trò chuyện dài của chúng ta có nghĩa là ông không còn thời gian mang nó tới bưu điện. Bạn có thể mang giúp ông không? Hoặc bạn có thể gửi lời nhắn tới em trai ông, Stanislaus, không? Hoặc tới Shakespeare & Company, nhà sách ở Paris đã xuất bản Ulysses?

Nếu bạn đồng ý, lần tới bạn gặp ông sẽ có một việc khác cho bạn, việc gì đó tốn thời gian hơn, có lẽ.

Nếu bạn đồng ý lần nữa, lần tới bạn gặp ông sẽ mượn bạn một ít bảng Anh, một ít lira Ý, một ít franc Pháp. Vài trăm franc. Kịch bản này sẽ không thay đổi theo năm tháng. Joyce sẽ không bao giờ có lúc nào dư dả đến mức ông thôi hỏi người hâm mộ mình một khoản vay.

Nếu cho ông vay, lần tới bạn gặp ông sẽ hỏi vay thêm một khoản nữa. Lớn hơn. Trong khi đó, ông vẫn chưa trả những khoản vay trước. Đừng lo; điều quan trọng là nỗ lực văn chương tiếp theo của ông. Bạn có sẵn sàng dành thời gian thảo luận về Ulysses, hoặc các tác phẩm đang hoàn thành của ông không? Thật ra là, lắng nghe Jim nói về những tác phẩm đang hoàn thành của ông? Có à? Vậy bắt đầu thôi.

Nếu đang có một cuộc khủng hoảng chính trị, hoặc thậm chí một cuộc chiến, Joyce sẽ bảo: Ồ, nhưng cứ để người Séc/Ba Lan/Slavơ yên đi, và nói về tác phẩm đang hoàn thành của tôi!

Lẽ tự nhiên, nếu bạn đang viết gì đó về bản thân bạn, bạn sẽ muốn cho ông đọc, để có đi có lại. Đừng. Nếu ông còn chưa buồn đọc Cantos của Ezra Pound, trong khi Pound đang làm rất nhiều cho ông, thì chẳng lẽ nào ông đi đọc bạn. Cứ chấp nhận mối quan hệ này là đường một chiều.

Sau đó, Jim sẽ đề nghị bạn một đặc ân lớn hơn. Bạn có thể đọc cho ông trong các buổi chiều không? Ông có vấn đề về mắt. Bạn có thể chỉnh sửa một vài bản in thử giúp ông không? Đánh máy một bản thảo?

Tại sao bạn đồng ý làm vậy? Bởi Joyce là một thiên tài. Mọi người đều nói vậy. Tự ông cũng bảo bạn vậy. Và khi bạn đọc sách của ông, bạn cảm thấy ông thực sự là vậy.

Bạn không cô đơn đâu. Mọi người đều đang giúp đỡ ông. “Nếu đấng toàn năng hạ giới,” Nora từng bảo James, “thì anh cũng sẽ có việc cho người thôi.”

Nhưng sẽ đến một ngày mọi thứ có vẻ quá nhiều. Một số yêu cầu của ông có vẻ khá điên rồ. Và trong khi, lúc ban đầu, những khó khăn nho nhỏ và những sai sót nhẹ nhàng của Dubliners là thú vị, những thách thức lớn hơn của A Portrait giúp mở mang đầu óc, và Ulysses, bất chấp mọi sự dâm dục và khó hiểu, đơn giản là hoành tráng, thì giờ bạn đang bối rối trước những chương đầu tiên của tác phẩm đang hoàn thành.

Snip snap snoody. Noo err historyend goody.

Chúng viết về cái gì vậy?

Không thể tránh được, một ngày bạn sẽ nhận ra mình đang nói không với Joyce.

Anh có thể tới bưu điện trên phố…

Không.

Anh chưa bao giờ yêu tôi, Joyce nói. Anh chưa bao giờ thật sự quan tâm.

Thế là hết. Nhà văn vĩ đại không còn muốn dính dáng gì đến bạn thêm nữa. Bạn đã phản bội ông, theo cách hàng ngàn độc giả sẽ phản bội ông khi người đàn ông vĩ đại đòi hỏi quá nhiều từ họ. Ngay cả người thân và bạn bè thân thích cuối cùng cũng “phản bội” ông. Ngay cả Stanislaus, ngay cả Pound. Đó là điều dễ hiểu. Vấn đề, đúng hơn, là tại sao một số người chọn đi đến tận cùng cay đắng? Những người đọc toàn bộ Finnegans Wake và đáp ứng mọi đòi hỏi của Joyce kia là ai? Và tại sao ông cần đòi hỏi điều đó từ chúng ta?

***

Charles Dickens sẽ không hỏi vay tiền chúng ta, dẫu có thể sẽ than phiền việc ông đang cho con cái, cha mẹ, họ hàng, bạn bè, và cả những người ông gần như không quen biết vay nhiều như thế nào. Bất chấp những lời than phiền, có khả năng nếu chúng ta đủ thiếu thốn hoặc đủ xứng đáng, ông sẽ cho chúng ta tiền, hoặc công việc, mà chúng ta không cần phải hỏi.

Chúng ta có thể gặp người đàn ông vĩ đại này như thế nào? Trên một chuyến tàu, có lẽ, vì ông là người du lịch không biết mệt mỏi. Một cô gái Mỹ 12 tuổi đã gặp ông trên một chuyến tàu năm 1868, hoàn toàn mê hoặc ông, hoàn toàn bị mê hoặc trước ông, và viết một câu chuyện sống động về cuộc gặp này 44 năm sau đó. Nhưng những câu chuyện sống động về cuộc gặp với Dickens nhiều như một quân đoàn. Ông yêu mặt trận của các cuộc gặp gỡ, sự quyến rũ ban đầu. Mở đầu của mỗi cuốn tiểu thuyết phải tuyệt đối hấp dẫn.

Nghĩa trang, bệnh viện, và nhà tù là những nơi khác ta có thể tình cờ gặp nhà văn; trên hành trình của mình ông không bao giờ thất bại trong việc dừng lại và khám phá thế giới của những người bị gạt ra khỏi cuộc sống, như ông từng bị khi còn là một cậu bé, bị gửi đến làm việc trong một nhà máy khốn khổ trong khi chị gái ông đi học tại một học viện âm nhạc danh giá. Hoặc chúng ta có thể gặp ông trong một trong những câu lạc bộ mà ông là thành viên: Garrick hay Reform, dù trong trường hợp này chúng ta phải thực sự là người trong cuộc như ông. Không phải ai cũng có thể bước vào Garrick; đó là thế giới mà bạn phải được mời. Đối với Dickens, viết tiểu thuyết là một cách để được nhận vào những chốn linh thiêng này. Ông ngưỡng mộ các câu lạc bộ; chẳng phải rốt cuộc thì cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông cũng là về một câu lạc bộ đó sao? Câu lạc bộ Pickwick.

Nếu là một cô gái trẻ, bạn có thể gặp Dickens ở Shepherds Bush, nơi ông phỏng vấn các ứng viên đăng ký vào Mái nhà cho phụ nữ vô gia cư. Vô gia cư là uyển ngữ của đĩ điếm. Ngay cả trong trường hợp này, bạn cũng có thể mê hoặc Dickens hoặc bị mê hoặc trước ông. Nhưng để được vào mái nhà, và ở lại đó, bạn sẽ phải thuyết phục ông tin vào sự xứng đáng của bạn. Ông không nằm ngoài việc sẵn sàng trục xuất một người nhà yêu thích nếu cô ta không tuân thủ luật lệ, luật lệ của ông.

Trong những hoàn cảnh hạnh phúc hơn, Dickens sẽ gặp chúng ta với sự chan hòa. Có thể bạn sẽ được mời đến dự một trong những lễ kỷ niệm Đêm thứ mười hai nổi tiếng của ông, với nhiều thú vui và tuồng kịch. Dickens ăn uống rất tự nhiên và sẽ vui nếu bạn cũng vậy. Ông mặc quần áo sặc sỡ, áo khoác xanh lục và áo trong xếp nếp màu đỏ với cúc tán kim cương. Ông lăn ra bắt chước những người mà ai cũng biết. Ngồi xuống, để cho ly của bạn được rót đầy, và thưởng thức màn biểu diễn của người đàn ông vĩ đại. Nhưng đừng nghĩ đến chuyện ganh đua với ông. Dickens, như ông tự nói về mình, là “Con người độc nhất,” “Đức chúa của chính mình,” như Trollope đã gọi một cách lạnh lùng.

Nếu bạn là nhà văn đang gặp khó khăn, ông có thể đỡ đầu cho bạn. Dickens thực ra có đọc bản thảo của những người khác và đôi khi còn xuất bản chúng trên tạp chí ông làm chủ bút, Household Words. Mỗi trang tạp chí đều có tên Charles Dickens ở đầu trang, nhưng sẽ không bao giờ có tên bạn, vì tự thân các bài báo là vô danh. Xuất bản trên Household Words là gia nhập một câu lạc bộ. Câu lạc bộ Dickens. Bạn được chào đón gia nhập, nếu bạn tỏ ra xứng đáng.

Nếu Dickens cảm thấy có thể tâm sự với bạn, bạn sẽ được đề nghị tham gia cùng ông trong một trong những cuộc “dạo chơi” của ông, dạo chơi với ông có nghĩa là một chuyến cuốc bộ thần thánh, có lẽ xuyên qua London, có lẽ vào giữa đêm khuya. Trong những dịp này, mặt ảm đạm của Dickens có thể trỗi dậy. Ông đã dành quá nhiều năng lượng để giải trí những người không thực sự đáng được giải trí. Giờ ông muốn tạo ra một thế giới tách biệt, của riêng hai người. Một thế giới tốt hơn. Bạn có sẵn sàng không?

Kết bạn với Dickens không phải là không có những thử thách. Ví dụ, nếu bạn có điều tốt hơn cần làm khi ông muốn đi dạo chơi, ông sẽ không lấy làm vui lòng. Nếu bạn định cưới ai mà ông không chấp thuận, thì đó có thể là vấn đề. Sau đó, khi Dickens bỏ vợ, xua đuổi bà khỏi gia đình, bởi bà mẹ của mười đứa con giờ đã, trong con mắt của ông, lười biếng, vô tâm, không xứng đáng, bạn phải nhất mực đứng về phía ông, nếu không tình bạn sẽ chấm dứt.

Làm bạn với Dickens trong giai đoạn sau đó là rất khó khăn. Bởi Dickens đã có một người tình, trẻ hơn ông gần 30 tuổi, một cô diễn viên. Và nếu công khai thừa nhận điều đó, ông sẽ có vẻ không xứng đáng với đại gia đình của những độc giả đáng kính mà ông đã dành cả cuộc đời gom góp. Đó là điều không tưởng. Chúng ta phải giữ miệng.

Đó sẽ là nỗi buồn trong tình bạn của chúng ta với Dickens. Giữa những năm ở tuổi ngũ tuần, Dickens ngừng viết một thời gian để tập trung cho các buổi công diễn lớn. Trên sân khấu, ông thích đóng cả những nhân vật siêu ác và siêu thiện, đưa các vở mê lô [melodrama] tới mức độ phi thường. Cuối cùng, khán giả trở nên khá man dại. Sau đó, người đàn ông vĩ đại vội vã bắt một chuyến tàu tới bất cứ nơi nào ông đã giấu người tình của ông.

Chuyện này có thể kéo dài bao lâu? Dickens rõ ràng là quá trớn đến mức bạn chẳng mấy ngạc nhiên khi ông gục ngã và chết, ở tuổi 58, kiệt sức trong nỗ lực ở trung tâm của sự chú ý quá lâu, bên cạnh cô người tình không ai được phép biết.

Nhưng nếu cảm thấy mất mát trước sự ra đi của ông, chúng ta luôn có thể tham gia Dickens Fellowship. Hoặc Dickens Pickwick Club. Họ có chi nhánh trên toàn thế giới. Chúng ta có thể cùng các độc giả khác tưởng nhớ chúng ta đã bị mê hoặc trước tài bắt chước thiện niệm, phi thường của ông như thế nào. Đó thường là những cuốn sách đầu tiên chúng ta nói về. Cuộc gặp đầu tiên.

***

Bạn sẽ không viết một câu chuyện sống động về cuộc gặp đầu tiên với Thomas Hardy. Có thể bạn đang ở một buổi lễ nhà thờ quốc gia ở Dorset. Hardy không tin vào Chúa, nhưng chưa bao giờ bỏ nhà thờ.

Khi bạn được giới thiệu, ông sẽ hỏi thăm sức khỏe của bạn, như thể thật lòng quan tâm. Ông cũng lo ngại chuyện bạn có dự định viết về cuộc gặp hay không, thế nên sẽ khôn ngoan hơn nếu tỏ ra bạn không hề có tham vọng như vậy. Bảo ông rằng gia đình bạn có dây mơ rễ má với Dorset và ông sẽ mừng ra mặt. Ông cụ được chôn cất ở Puddletown, đại loại thế. Khiêm tốn, ông không áp đặt mình trong cuộc trò chuyện. Đằng sau vòm trán hói, tóc ông mỏng và dài. Ông có vẻ nhút nhát, để người khác gánh phần trò chuyện, chau mày với lời lảm nhảm vô tận của bà vợ. Bạn có ấn tượng rằng ông tử tế với mọi người trừ vợ của ông, nhưng vẫn cần bà theo cái cách ông cần nhà thờ mà ông không tin tưởng. Về vấn đề chính trị, ông sẽ chỉ đưa ra một hoặc hai lời nhận xét ngần ngừ. Ông muốn nghe bạn nghĩ gì trước. Khi nói điều gì về việc không tin vào Chúa, ông nói theo cái cách khiến bạn gần như không chú ý đến, như thể không có ẩn ý gì. Bạn chỉ bắt đầu nghĩ rằng có điều gì đó khá bí ẩn về ông cho đến khi đã đến lúc ra về.

Nếu được mời tới cuộc gặp thứ hai, có thể ở nhà của Hardy, nằm sâu trong dãy hàng rào đan kin, bạn sẽ phải ấn tượng trước đống đồ ăn khó tiêu và sự tĩnh lặng của chủ nhà. Cứ như thể ông đã tìm được cách đang ở đó mà không phải ở đó. Bàn tay ông đưa ra chào hỏi có một chút mềm nhũn, một chút ướt át. Ông không thích bị động chạm. Vậy là bạn bắt đầu để ý tới đám người hầu. Có một cô hầu gái trẻ rất dễ thương phục vụ tại bàn. Và một người em họ trẻ tuổi dễ thương. Thật khó tập trung vào Thomas Hardy với những người trẻ tuổi rạng rỡ xung quanh, dù rõ ràng nhà văn nhận thức được họ. Nhận thức rất rõ. Trên thực tế, có vẻ có một mối liên hệ giữa sự hiện diện mạnh mẽ của họ và sự vắng mặt của ông.

Nếu bạn là học giả từ một trường đại học nổi tiếng, ông có thể sẽ cởi mở hơn. Ông có thể trò chuyện về tiến hóa hoặc quyết định luận. Ông cũng hiểu chuyện. Ông có thể hỏi bạn về thế giới [học thuật] riêng tư của bạn, với một nốt ghen tị trong giọng nói. Bạn nhận ra sự bảo vệ của cộng đồng học thuật có thể đã cứu giúp ông khỏi người vợ.

Chỉ khi nào bạn là một phụ nữ trẻ thì cuộc gặp với Hardy mới có thể dẫn tới một điều gì đó. Ông có thể viết một bức thư đề nghị được gặp lại. Nếu bạn viết tiểu thuyết thì ông có thể giới thiệu một truyện ngắn của bạn cho nhà xuất bản. Thật hào phóng làm sao! Khi đến London, ông sẽ sắp xếp cuộc hẹn trong một bảo tàng, hoặc một nhà thờ. Giờ ông tràn đầy sức sống, rất am hiểu về kiến trúc. Đột nhiên, dưới một máng xối gargoyle, ông tỏ tình. Ông yêu bạn bằng cả trái tim ông. Nhưng vì lý do nào đó ông lại làm như vậy một cách hờ hững đến nỗi bạn dễ dàng bảo vệ sự trong trắng của mình, hoặc đơn giản gác mọi chuyện lại. Ông không động mình chạm vào bạn. Hoặc hôn bạn. Ngay cả trước khi bạn từ chối, ông đã có vẻ thất vọng, nhưng nhẹ nhõm.

Sau đó, bạn có ấn tượng rõ rệt rằng ông muốn bạn từ chối. Một cái ôm có thể là quá nguy hiểm. Lần đầu tiên, một cách mờ nhạt, bạn kết nối được người đàn ông nhã nhặn này với thế giới đáng sợ của Tess of the D’UrbervillesJude the Obscure, những cuốn sách khiến bạn rơi lệ và ước gì bạn chưa bao giờ bắt đầu đọc chúng, nhưng tuyệt đẹp. Giờ thì ông gửi cho bạn một bài thơ ngắn viết về một sự thay đổi thời tiết đột ngột đã ngăn cản một cặp đôi trở thành người tình. Họ không thử lại lần nữa. Lần cuối cùng bạn gặp ông, ông chỉ cho bạn một con nhím con đã bị diều hâu ăn thịt mất nửa. Khi nói về ông với bạn bè, bạn sẽ kể ông đã luôn lịch sự như thế nào, ông đã phấn khích nhưng vẫn đóng băng một ham muốn nhất định để bảo vệ mình như thế nào.

***

D. H. Lawrence không có vấn đề gì với chuyện đụng chạm và chưa bao giờ có nguy cơ trở nên mờ nhạt giữa đám đông. Tóc ông đỏ, râu ông rậm, bước đi của ông mạnh mẽ. Thường xuyên ốm, ông sẽ không đề nghị được giúp đỡ. Nếu ông muốn vay tiền, thì đó là bởi ông cần và sẽ trả lại. Bạn có thể gặp ông ở Sicilia, ở Sri Lanka, ở Úc, ở Mỹ, nhưng gặp Lawrence ở đâu thì cũng gặp Frieda ở đó; bạn không thể biết Lawrence mà không biết Frieda. Và họ thích gặp một cặp đôi hơn gặp một người độc thân. Họ thích so sánh các mối quan hệ.

Khi bạn cùng người bạn đời tới, ông đang bận. Ông đang quỳ gối cọ sàn nhà bằng cả hai tay. Hoặc ông đang ngồi dưới gốc cây, viết nhoay nhoáy trong một cuốn vở tập. Lập tức, ông đứng trước bạn. Ông mời bạn vào. Frieda đang chuẩn bị bữa tối, hoặc đang chơi dương cầm. Lawrence bắt đầu bày tỏ những ý kiến kịch liệt, chỉ trích bất cứ đất nước nào bạn đang đặt chân đến. Ông ghét nó. Nó thật suy đồi. Giọng ông sin sít. Ông yêu điều đó. Mọi người thật chân thành. Ông yêu việc ghét điều đó. Ông phải đi. Ông vui vì ông đã đến. Nếu bạn đưa ra một ý kiến, ông sẽ bảo bạn đã sai, bạn nên thay đổi quan điểm theo quan điểm của ông. Ông đã đúng về điều này. Ông cho bạn một loạt ví dụ. Ông có sức thuyết phục. Có lẽ ông đã đúng.

Bầu không khí có cảm giác mâu thuẫn theo kiểu vui nhộn. Friede đánh sai một nốt trên phím dương cầm và Lawrence hét lên với bà. Bà đứng dậy và phản kháng. Bà to lớn hơn ông rất nhiều. Nhưng ông vẫn lao về phía bà. Hoặc ném một cái đĩa. Có những vị khách khác và tất cả đều khá sốc, nhưng sau đó mọi thứ bất ngờ lắng xuống và giờ thì ông đang ngâm nga theo tiếng đàn của bà. Mối quan hệ của bạn nên thẳng thắn và sống động hơn, ông bảo bạn. Bạn đang quá bảo thủ. Bạn không thể thể hiện chính mình.

Lawrence buông một câu đùa và vuốt ve con chó, rồi tát nó khi nó gầm gừ. Nhưng Frieda lại làm hỏng món gà và họ đang cãi nhau lần nữa. Lawrence không khỏe. Ông thở khó nhọc. Nhưng có lẽ do không khỏe nên ông cảm thấy mình được tự do bạo lực như vậy.

Anh có muốn tham gia một cộng đồng tâm linh cùng chúng tôi không? Lawrence hỏi khi cuối cùng bạn cũng được nhai thức ăn. Ông hô hào bạn trong một lúc. Cộng đồng lý tưởng này sẽ ở trên một hòn đảo xa xôi. Hoặc ở Florida. Nó sẽ bao gồm một số ít đàn ông và phụ nữ không biết sợ. Vấn đề đối với xã hội hiện đại là không có bối cảnh phù hợp để tạo dựng những mối quan hệ tình dục đích thực. Chúng ta phải can đảm để phá lệ.

Nghe như một dự án thú vị, bạn bảo ông, nhưng những vấn đề thực tiễn thì sao? Tiền bạc, ví dụ thế? Lawrence nổi nóng. Nếu anh không muốn đến đó thì đấy là vì anh sợ, ông nói. Frieda bảo đừng để ông bắt nạt bạn rồi thì họ ở đó, hét vào mặt nhau một lần nữa. Tôi không sợ mình trông có vẻ vô lý đâu! ông hét.

Sau đó, khi ông đưa con chó ra ngoài ông mời bạn đi theo ông. Ông đang tìm một người đàn ông để tạo nên một blutsbrüdershaft, ông bảo, một tình bạn mạnh mẽ mà cả hai có thể nói chính xác người kia nghĩ gì mà không làm mối quan hệ có nguy cơ tan vỡ.

Trong lúc ông nói, ông đặt một tay lên cổ tay bạn. Ông có sức cám dỗ đến nỗi bạn cảm thấy sợ. Bạn chỉ biết bạn không được đồng ý. Nhưng bạn lại bị cám dỗ vượt qua nỗi sợ đó. Bạn chững lại. Đó là phản ứng ông đang mong đợi. Con chó chết tiệt đó đâu nhỉ, ông hét. Mẹ nó!

Khi bạn cùng người bạn đời ra về, gần đến nửa đêm, bạn cảm thấy kiệt sức. Chúng ta nên viết về họ, bạn nói, họ thật không thể tin nổi. Em cá ông ấy đang viết về chúng ta rồi, vợ bạn nhận xét.

Khốn nỗi sách của ông sẽ là cuốn hay hơn. ♦

Tim Parks (1954–) là nhà văn, nhà phê bình văn học, và dịch giả tiếng Ý người Anh. Ông hiện là phó giáo sư ngành văn học và dịch thuật tại Đại học IULM, Milan.

Bản dịch © 2015 Nguyễn Huy Hoàng.

Advertisements

One comment on “Cuộc gặp tưởng tượng với các nhà văn: James Joyce, Charles Dickens, Thomas Hardy, và D. H. Lawrence

  1. Bà Tám
    September 20, 2015

    Tôi nghĩ trong bốn tác giả này, tôi thích gặp Dickens nhất vì cái nhìn của ông về giai cấp. Và Joyce thì ít nhất vì tôi có thử đọc tác phẩm của ông nhưng không thấy mặn mà lắm. Trong bốn tác giả này, Dickens là người có thể theo chủ nghĩa Cộng Sản nhất nhưng không phải tôi thích đọc ông vì nghĩ rằng ông sẽ theo chủ nghĩa Cộng Sản mà vì ông có lý tưởng bênh vực người nghèo với cái nhìn đầy mơ mộng của ông, thí dụ như san bằng bất công, đem lại hạnh phúc cho những người bất hạnh. Và có lẽ tôi đọc Dickens (David Copperfield, Oliver Twist, The Christmas Carol và một hai quyển nữa) nhiều hơn các tác giả kia. Tôi chỉ đọc một vài truyện của Lawrence, Hardy, và Joyce (đọc chưa hết một tác phẩm).

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on September 20, 2015 by in Văn chương & Phê bình and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,568 other followers

%d bloggers like this: