Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Tiếng gọi” – Nguyễn Huy Hoàng


Sáng nay bên dưới tòa nhà tôi thấy người ta
đứng quanh một người đàn ông nằm bất động
mặt ông ngả về phía không có mặt trời
đôi mắt ông vẫn mở tôi tiến lại gần và quỳ xuống
hỏi tên ông nhưng ông không trả lời
tôi nhìn vào mắt ông và chỉ thấy gương mặt tôi
dưới bầu trời mọi thứ tan đi và mọi âm thanh
biến mất chỉ còn tiếng gọi sau lưng tiếng gọi
làm tôi nhớ đến một bài thơ của Amichai
trong đó ông bảo cái chết là khi ai đó đằng sau ta
cứ gọi và gọi và ta không còn ngoái lại để xem ai
và tôi bảo ông đừng trả lời tôi bảo ông đừng trả lời
trong lúc tiếng gọi lớn dần và cuối cùng biến mất
và tôi nhận ra mình đã không ngoái lại để xem ai

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 4, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,648 other followers

%d bloggers like this: