Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Chuyến tàu” – Nguyễn Huy Hoàng


Một cụ bà tiều tụy ôm một con chó nhỏ
lên chuyến tàu cuối của đêm nay
và cẩn thận đặt nó vào chỗ ngồi bên cửa sổ
trước khi tự mình lách vào cạnh
và đúng lúc bà chuẩn bị ngồi
thì con tàu bắt đầu lăn bánh
và vội vàng bà đứng thẳng dậy như thể
để lấy lại tư thế sau một thoáng ngượng ngùng
mà sức kéo của con tàu gây ra
và điều đó làm tôi nhớ lại lần cuối cùng
tôi cố gắng tự kết liễu đời mình
bằng năm mươi viên thuốc đã đưa tôi
vào bóng tối trên chuyến tàu về vĩnh cửu
trước khi sức nặng của mặt đất đột ngột trở lại
khi tôi nghĩ mình nghe thấy
tiếng cười của cái chết sau lưng
và ngượng ngùng tôi cũng đứng dậy
và ra khỏi chuyến tàu chưa phải của mình
và dạo bước về nhà trong đêm
trong lúc những vì sao đang bắt đầu xuất hiện
từng ngôi một và tự do như chưa bao giờ

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 28, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,517 other followers

%d bloggers like this: