Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Hỏa táng” – Nguyễn Huy Hoàng


Bạn sẽ được chào đón một cách thật dịu dàng
sau khi lặng lẽ trôi qua dòng sông sáng rực—
đầu trước, hai tay chắp hình cánh chim trên ngực
nhẹ nhàng trông như thể chết chỉ là bạn đang
bay qua mình sang một bầu trời khác,
mái tóc chải gọn gàng ánh lên những sợi bạc,
và, không như chào đời, bạn mang một nụ cười
biết rằng sau tất cả đây là điểm dừng cuối—
bởi chính những thiên thần chắc hẳn từng bối rối
—chuyện gì không hiểu nổi đã xảy ra trên đời—
khi thấy triệu con người bị lôi chân vào trước,
những gương mặt tối đen úp xuống không thấy được,
tay vẫn với tới những điều sắp không còn là thật,
và, cuối cùng, móng tay, két bám đầy bùn đất.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 17, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,664 other followers

%d bloggers like this: