Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“2032” – Mark Strand


Mark Strand Collage.jpg

Mark Strand: Collage, 4 x 4 3/8 inches, 2012; from the exhibition ‘Mark Strand: Collages,’ at Lori Bookstein Fine Art, NYC, Sept 5–Oct 5, 2013

Mark Strand (1934–2014) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải thơ Rebekah Johnson Bobbitt năm 1992, giải thơ Bollingen năm 1993, giải Pulitzer cho thơ năm 1999, và giải Wallace Stevens năm 2004, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1990 đến năm 1991.

2032

Đó là buổi tối ở thị trấn X,
nơi thần Chết, người từng yêu tôi, ngồi
trên một con limo với tấm chăn trải rộng trên đùi,
chờ tài xế xuất hiện. Tóc gã
trắng, mắt đã teo nhỏ lại, đôi gò má
đã mất đi vẻ căng bóng. Gã chưa vung lưỡi hái
đã nhiều năm rồi, hay động đến đồng hồ cát. Gã đang đợi
được đưa tới Khách sạn Blue, khu nghỉ dưỡng cuối cùng,
nơi một sự im lặng vô tận lấp đầy không khí thơm mùi lilac,
và cá cẩm thạch bơi bất động trong biển đá cẩm thạch,
và đâu… Tài xế của gã đâu rồi? Ah, nàng kia rồi,
bước xuống vườn, giày cao gót, váy dạ hội nhung,
và khăn vàng, gửi cho cây những nụ hôn gió.

Mark Strand, “2032,” Man and Camel: Poems (Knopf, 2006). This poem was first published in The New Yorker (November 10, 2003 Issue).

Copyright © 2003 by Mark Strand | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 12, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: