Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Mùa thu” – Boris Pasternak

Boris Pasternak (1890–1960) là nhà thơ và nhà văn người Nga. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1958.

Mùa thu

Tôi đã để gia đình lưu lạc,
Từ lâu người thân đã tứ tán khắp nơi,
Và một nỗi cô đơn thường trực
Ngập trời đất và ngập trái tim tôi.

Chỉ có tôi và em trong căn nhà gác.
Rừng trống trải và vắng lặng hoang vu.
Cỏ lấp nửa, như trong bài hát,
Lên những lối và những nẻo thâm u.

Chỉ còn lại những bức tường gỗ
Buồn bã nhìn chúng ta lúc này đây.
Ta không hứa sẽ vượt mọi rào cản,
Ta sẽ chết như hàng cây ngay.

Một giờ ngồi, ba giờ ta đứng dậy,
Tôi với sách, em với đồ đan len,
Lúc bình minh ta sẽ không nhận thấy
Tự lúc nào tôi ngừng hôn em.

Lộng lẫy hơn, liều lĩnh hơn, xào xạc
Và tơi bời, hỡi những chiếc lá cây,
Và đổ đầy hơn hôm qua chén đắng
Bằng nỗi buồn của hôm nay.

Hỡi tình cảm, nồng nàn, say đắm!
Trong ồn ào tháng Chín hãy biến tan!
Hãy vùi mình vào tiếng thu xào xạc!
Hãy câm lặng hoặc hãy hóa điên!

Em trút áo
Như cánh rừng trút lá,
Em buông mình vào vòng tay ôm
Trong áo choàng tua lụa.

Em – phước lành trên bước đường khổ ải,
Khi cuộc sống chán chường hơn ốm đau,
Và can đảm là cội nguồn của cái đẹp,
Điều này xích ta lại gần nhau.

Boris Pasternak, “Осень” (1949).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on August 31, 2023 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started