Rainer Maria Rilke là một trong những nhà thơ vĩ đại nhất viết bằng tiếng Đức của thế kỷ 20. Sinh năm 1875 ở Praha, ông xuất bản tập thơ đầu, Leben und Lieder, năm 1894. Phần lớn cuộc đời ông sống chu du ở các nước châu Âu, với Paris là nơi hoạt động chính trước khi ông phải ở lại Munich khi Thế chiến I nổ ra. Năm 1919 ông đến Thụy Sĩ, hoàn thành hai tác phẩm cuối, Die Sonette an Orpheus (1922) và Duineser Elegien (1923), trước khi qua đời vì bệnh máu trắng năm 1926.
Hỡi ôi, đó là loài thú vật không có ở trên đời.
Họ không biết và dẫu thế, họ đã yêu –
cái dáng điệu, cái cổ, cái bước đi,
cho đến ánh sáng trong cái nhìn trầm lắng.
Quả nó chưa từng tồn tại. Song họ yêu, nên đã có
một con thú thuần. Họ luôn luôn để lại khoảng trống.
Và trong khoảng trống, rõ ràng và được bỏ không,
nó khẽ ngẩng đầu lên và hầu như không cần
tồn tại. Họ cho nó ăn không bằng ngũ cốc,
mà luôn luôn bằng khả năng nó thành hình.
Và điều đó trao sức mạnh cho con thú
đến nỗi trán nó mọc ra một chiếc sừng.
Đến một trinh nữ nó bước, trắng – và trong
gương bạc nó tồn tại, và trong nàng trinh nữ.
Rainer Maria Rilke, “II, 4,” Die Sonette an Orpheus (Insel-Verlag, 1923).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.