Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Kinh chiều” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Kinh chiều

Trong sự vắng mặt kéo dài của người, người cho phép
tôi sử dụng trái đất, mong đợi
chút hoàn lại vốn. Tôi phải báo cáo
sự thất bại trong nhiệm vụ của mình, chủ yếu
liên quan đến những cây cà chua.
Tôi nghĩ tôi không nên được khuyến khích trồng
những cây cà chua. Hoặc, nếu có, người nên giữ lại
những cơn mưa lớn, những đêm lạnh rất thường
kéo đến đây, trong khi những vùng khác nhận
mười hai tuần mùa hạ. Tất cả những thứ đó
là của người: mặt khác,
tôi gieo hạt, tôi ngắm những mầm non đầu tiên
như đôi cánh tẽ đất, và trái tim tôi
bị bóp nát bởi bệnh bạc lá, cái chấm đen rất chóng
nhân lên thành hàng. Tôi ngờ vực
việc người có trái tim, theo cách hiểu của chúng tôi
về điều đó. Người, đấng không phân biệt
giữa thứ chết và thứ sống, đấng, do đó,
miễn nhiễm với điềm báo, có thể người chẳng biết
chúng tôi chịu bao nỗi kinh sợ, chiếc lá đốm,
những chiếc lá phong đỏ rụng
ngay cả tháng Tám, dưới bóng tối đầu: tôi chịu trách nhiệm
với những dây leo này.

Louise Glück, “Vespers [In your extended absence],” The Wild Iris (Ecco Press, 1992). This poem was first published in The New Yorker (November 4, 1991 Issue).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on October 15, 2023 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started