Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Yêu là tàn bạo,
chết, tàn bạo hơn.
Và tàn bạo ngoài tầm với của công lý
là chết vì tình yêu.
Sau cùng, Dido
triệu các nữ quan của mình đến
để họ có thể chứng kiến
số phận ác nghiệt mà các Thần Số phận đã khắc cho nàng.
Nàng nói, “Aeneas
đã đến với ta qua mặt nước lấp lánh;
ta đã xin các Thần Số phận
cho phép chàng đáp lại dục vọng của ta,
dẫu chỉ trong phút chốc. Khác biệt gì
giữa đó và một đời: thật ra, trong những khoảnh khắc như vậy,
chúng là một, cả hai đều là vĩnh cửu.
Ta đã được ban cho một món quà lớn
mà ta đã tìm cách phóng to, kéo dài.
Aeneas đến với ta qua mặt nước: sự khởi đầu
đã làm ta mù quáng.
Nay Nữ hoàng của Carthage
sẽ chấp nhận sự đau khổ như đã nhận ân huệ:
được các Thần Số phận để ý
suy cho cùng đã là một khác biệt.
Hay ta nên nói, đã tôn vinh sự đói khát,
bởi đó cũng là cái tên của các Thần Số phận.”
Louise Glück, “The Queen of Carthage,” Vita Nova (Ecco Press, 1999). This poem was first published in The New Yorker (November 23, 1998 Issue).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.