Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Những vì sao khờ dại, chúng không đáng chờ đợi.
Mặt trăng bị che đi, phân mảnh.
Chạng vạng như phù sa phủ xuống những ngọn đồi.
Cái bi kịch lớn lao của đời người không ở đâu hiển hiện –
nhưng để thấy nó, bạn không tìm đến tự nhiên.
Câu chuyện bi thảm khủng khiếp của một đời người,
chiến thắng hoang dại của tình yêu: chúng không thuộc
về đêm hè, toàn cảnh của những ngọn đồi và sao.
Chúng ta ngồi ngoài sân, hiên nhà có lưới che,
như thể chúng ta mong gom góp, ngay cả bây giờ,
thông tin mới hoặc sự cảm thông. Những ngôi sao
lấp lánh một chút phía trên phong cảnh, những ngọn đồi
vẫn tràn ngập một ánh sáng hồi tưởng yếu ớt.
Bóng tối. Đất sáng. Chúng ta nhìn ra, thèm kiến thức,
và chúng ta cảm thấy, ở chỗ của nó, một sự thay thế:
sự hờ hững có vẻ lành.
Sự an ủi của thế giới tự nhiên. Toàn cảnh
của cái vĩnh hằng. Những vì sao
khờ dại, nhưng thế nào đó lại xoa dịu. Trăng
trình bày mình như một đường cong.
Và chúng ta tiếp tục phóng chiếu lên những ngọn đồi ửng sáng
các phẩm chất chúng ta cần: sự ngoan cường, tiềm năng
cho sự tăng tiến tinh thần.
Miễn nhiễm với thời gian, với sự thay đổi. Cảm thức
về sự an toàn hoàn hảo, cảm giác
được bảo vệ khỏi những gì chúng ta yêu –
Và nhu cầu mãnh liệt của chúng ta được đêm hấp thụ
và trả lại như dinh dưỡng.
Louise Glück, “Screened Porch,” The Seven Ages (HarperCollins, 2001). This poem was first published in The New Yorker (August 23 & 30, 1999 Issue).
Copyright © 1999 by Louise Glück | Nguyễn Huy Hoàng dịch.