Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Kiến trúc bi thảm” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Kiến trúc bi thảm

Trường học, nhà tù, cây trong gió,
Ta đã leo lên các bậc thang ảm đạm của mi.
Đứng ở các góc xa nhất của mi
Úp mặt vào tường.

Kẻ sát nhân ngồi ở hàng ghế đầu.
Một con bé Ophelia khùng
Ghi ngày tháng hôm nay lên bảng đen.
Gã đao phủ là bạn thân nhất của ta.
Hắn đã mặc đồ đen.
Bảo vệ mang chuột cho chúng ta chơi.

Trong căn phòng đó với những hoàng hôn đỏ –
Đó là lúc của vĩnh cửu để nói,
Nên chúng ta đã lắng nghe
Như thể trái tim chúng ta được làm bằng đá.

Tất cả đó giờ đã thành đổ nát.
Các bức tường bong tróc, nứt toác
Với tất cả cửa sổ vỡ.
Chẳng còn lấy một bóng đèn trần trụi
Cho người tù bị bỏ quên trong xà lim,
Và cậu học trò bị bỏ lại đằng sau
Nhìn những cái cây mùa đông trơ trọi
Bị gió quật tới tấp.

Charles Simic, “Tragic Architecture,” Hotel Insomnia (Houghton Mifflin Harcourt, 1992). This poem was first published in The New Yorker (December 30, 1991 Issue).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on December 19, 2023 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started