Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.
I
Làm ơn, daimonion của ta, thư giãn chút đi.
Ta vẫn đang đóng các bản quyết toán và còn phải kể nhiều.
Những lời thì thầm có nhịp điệu của mi làm ta sợ hãi.
Hôm nay, thí dụ, đọc về một bà già này
Ta gặp lại – hãy cứ gọi là Priscilla,
Dẫu ta bất ngờ vì ta có thể gọi bà bằng bất cứ cái tên nào
Người ta cũng không quan tâm. Vậy là Priscilla này,
Răng nướu đã rệu rạo cả, một mụ già khú,
Là người mà ta trở lại, để ném những bùa chú
Và cho bà tuổi xuân vĩnh cửu. Ta mang đến một dòng sông,
Những ngọn đồi xanh, những bông diên vĩ đẫm mưa
Và tất nhiên, một cuộc trò chuyện. “Bà biết đấy,” ta nói,
Tôi chưa bao giờ có thể đoán được bà nghĩ gì trong đầu
Và sẽ không bao giờ biết. Tôi có một câu hỏi
Sẽ không được trả lời.” Và ngươi, daimonion,
Đúng lúc đó chen vào, ngắt lời chúng ta, không thích
Những tồn tại thực tế của những cái tên và họ,
Quá ư tầm thường và lố bịch, chắc chắn.
II
Daimonion, chắc chắn ta đã không thể sống khác.
Ta đã tiêu đời nếu không có ngươi. Thần chú của ngươi
Vang lên trong tai ta, lấp đầy ta
Và ta chỉ có thể lặp lại nó thay vì suy nghĩ
Về nhân cách tồi tệ của ta, sự suy thoái của thế giới
Hay một vé giặt là thất lạc.
Và có vẻ như khi những người khác yêu
Ghét, tuyệt vọng, phấn đấu,
Ta đã chỉ bận nghe chăm chú
Các nốt mông lung của ngươi, để biến chúng thành lời.
Ta đã phải chấp nhận số phận, cái mà thời nay gọi là nghiệp,
Bởi nó là như thế, dẫu cho ta đã không chọn nó –
Và thức dậy mỗi ngày để tôn vinh công việc,
Kể cả trong đó không có tội lỗi hay công trạng gì của ta.
III
Hai đứa trẻ năm tuổi trước áp phích của một quán rượu đêm,
Vẽ một cô gái đẫy đà đang chỉnh lại nịt tất,
Nói gì đó với nhau hoặc chỉ đang nhìn chăm chăm
Vào sắc đùi trắng như thằn lằn.
Daimonion, nhớ lại những nỗi sợ hãi thời thơ ấu của ta
Trên trái đất của người lớn, ta đã hiểu ngươi là ai.
Trong đêm của họ tiếng súng xa, những ngọn lửa chân trời,
Tiếng cười khúc khích, những quần thảo, tiếng thở khàn,
Chúng làm xáo động trái tim một đứa trẻ. Và ngươi, kẻ lang thang,
Lòng thương hại của ngươi lớn đến mức ngươi quay mặt đi.
Ngươi là bạn của những kẻ vô tội và không gì phòng bị,
Những kẻ khao khát Nước Trời, như chàng thanh niên giàu có kia,
Trong sáng đến mức đỏ mặt khi nghe nói một lời cợt nhả,
Và vì đó mà thực sự dày vò, và có lẽ chính vì lẽ đó
Sau cuộc đời ngắn ngủi, người ta đưa cậu lên trên các ban thờ.
Czesław Miłosz, “To My Daimonion,” Facing the River, trans. author and Robert Hass (Ecco Press, 1995).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.
Pingback: “Giống của thơ” – Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng