Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Đức Mẹ Cứu rỗi” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Đức Mẹ Cứu rỗi

Có những mùa đông khắc nghiệt khi vườn nho đóng băng.
Sói lang thang trên đường phố trong bóng tối.
Có những buổi tối những người đàn bà vận đồ đẹp nhất
Kéo nhau vô ích lên một vách đá để làm chú trên những con chim.
Con chim thấy bên dưới một vùng biển tối tăm.
Một cánh buồm màu rỉ đỏ bị kéo đi trong rãnh sóng
Trông như tảo, khuôn mặt của những người chết đuối
Không phải là khuôn mặt của những người chồng và người tình.
Nhưng thế kỷ này qua thế kỷ khác Đức Mẹ Cứu rỗi
Đã giang tay mình trong một nhà nguyện bằng đá granit.
Quả thật, đại dương cho ta thấy chúng ta thực là ai:
Lũ trẻ trong chốc lát vờ như có trí tuệ của các thuyền trưởng
Và nhân loại là một gia đình thân yêu
Và một ngàn năm được tính như một ngày.
Hỡi Đức Mẹ thiêng liêng, hãy cứu con, đời con đầy tội lỗi.
Hãy trả con về với trái đất thân yêu, cho con thêm một ngày.
Đức Mẹ thiêng liêng, con không xứng nhưng con sẽ bắt đầu lại,
Người không sống xa bởi Người ở bên con.
Và mặc những chiếc áo trùm đầu rỏ nước, chân trần, cúi đầu,
Nghĩ: Vì sao bà đã cứu mình?
Họ đến thắp ngọn nến đã hứa trên ban thờ của bà.
Sau đó họ uống rượu, la hét om sòm, các phụ nữ của họ thụ thai.
Nụ cười của bà có nghĩa tất tật đó là theo ý muốn của bà.

Pornic-Montgeron, 1960

Czesław Miłosz, “Our Lady of Recovery,” from “The Chronicles of the Town of Pornic,” Bells in Winter, trans. author and Lillian Vallee (Ecco Press, 1978).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on January 19, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started