Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Thu xưa” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Thu xưa

Có phải chàng thanh niên ngốc kia vẫn còn cưa
Cái cành cây tốt mà cậu đang ngồi?
Những ngọn đồi có khò khè như mấy cụ ông
Và ít táo còn sót lại vẫn đung đưa chứ?
Cậu có thể thấy ngôi nhà dưới thung lũng không,
Cái cách mà một con diều hâu sẽ thấy?

Khói đã bốc lên trên những mái nhà,
Ngày đang trở nên ngắn dần và thêm lạnh.
Đến cả cậu chốc chốc cũng phải nghỉ tay,
Thế là cậu châm cái tẩu thuốc dài thoòng
Để xem một người quét ống khói làm việc
Và một người đàn bà đang kẹp tã lên dây
Rồi bước ra sau mấy bụi cây,
Vén váy lên để lộ cái mông trần
Trong khi ở sân chung các gã đàn ông lưng gù
Lăn một thùng rượu táo hoặc bia,
Và xa hơn thế, qua cả đàn gia súc gặm cỏ,
Những đứa trẻ chơi đánh trận và diễu hành.

Cậu nghĩ, phải như gió đổi hướng
Cậu sẽ nghe thấy chúng hô lệnh,
Nhưng gió không, nên cái chàng kỵ sĩ đen
Trên con đường sỏi không làm sao nghe được.
Lúc thì chàng như đi về phía đây,
Lúc lại trông như bỏ đi vội vã…
Chính những cảnh như thế với không khí đe dọa
Làm cậu mụ cả đi trong đầu.
Cậu còn chẳng nhận ra rằng cậu đã tiếp tục cưa,
Rằng mặt trời đỏ bự đã sắp sửa lặn xuống.

Charles Simic, “Ancient Autumn,” Unending Blues (Houghton Mifflin Harcourt, 1986).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on February 7, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started