Aleksandr Pushkin (1799–1837) là nhà thơ người Nga.
Hỡi thi sĩ! Chớ coi trọng sự tán thưởng của người đời.
Lời ca ngợi nhiệt tình sẽ đi như ồn ào thoáng chốc;
Nghe phán xét của kẻ ngốc và đám đông lạnh lùng cười,
Anh hãy cứ kiên tâm, cứ thản nhiên và trầm mặc.
Anh là vua: một mình anh hãy sống. Hãy đi dọc
Con đường tự do nơi tâm trí tự do anh dẫn anh đi.
Thành quả của ấp ủ nghĩ suy anh hãy chau hãy chuốt,
Đừng đòi phần thưởng cho một việc cao quý làm gì.
Chúng ở trong anh. Với chính mình anh là tòa cao nhất:
Tác phẩm của anh không ai hơn anh đánh giá nghiêm ngặt;
Nghệ sĩ nghiêm khắc, anh tự thấy đã hài lòng chăng?
Đã hài lòng? Thì cứ để đám đông buông lời chiếc móc,
Nhổ nước bọt lên bàn thờ nơi ngọn lửa của anh cháy rực,
Và lắc cái đỉnh của anh trong sự khoái chí trẻ con.
Aleksandr Pushkin, “Поэту” (1830).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.