Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Một đêm xuân” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Một đêm xuân

Chúng bảo cô, cô chui ra từ một cái lỗ trên người mẹ cô
nhưng thực sự không thể nào tin
một thứ gì mảnh mai đến thế lại có thể đi ra từ một cái gì
phì nộn đến thế – mẹ cô trần truồng
trông như một con lợn. Cô muốn nghĩ
những đứa trẻ kia đang chế nhạo sự không biết gì của cô;
chúng nghĩ chúng có thể nói với cô bất cứ điều gì
bởi cô không phải người ở quê, nơi người ta biết những chuyện này.

Cô muốn chủ đề này xong đi, chết. Nó làm cô bất an
khi hình dung cái không gian này trong cơ thể mẹ cô,
thỉnh thoảng cho ra những con người,
giấu họ, rồi thả họ vào thế giới,
nhưng phần lớn chỉ trống rỗng, như một căn phòng trống –

Và tệ hơn nữa là ý nghĩ rằng cô đã hạnh phúc ở đó,
rằng cô cảm thấy thế nào với chiếc giường của mình
cô đã từng cảm thấy với mẹ mình như thế; rằng cảm giác cô độc này,
sự bình thản này, cảm giác mình là độc nhất này –
rằng điều này đã từng gắn kết với mẹ cô, tiếp tục với cô –

Có lẽ mẹ cô vẫn còn những cảm xúc này.
Điều này có thể giải thích tại sao cô chưa từng thấy
những khác biệt lớn giữa hai người họ

bởi vì nếu những thực tế này là thật
thì một lúc nào đó họ đã là cùng một con người –

Cô nhìn khuôn mặt mình trong gương, cái mũi nhỏ
chìm trong mỡ, và đồng thời cô nghe thấy
tiếng cười của bọn trẻ con khi chúng bảo cô
rằng nó không bắt đầu từ mặt, dốt,
nó bắt đầu từ cơ thể –

Ban đêm trên giường, cô kéo chăn cao hết sức có thể,
đến tận cổ –

Cô đã tìm thấy thứ này, một cái tôi,
và bắt đầu yêu quý nó,
và bây giờ nó sẽ được bọc trong xác thịt và mất đi –

Và cô cảm thấy mẹ cô đã làm điều này với cô, muốn điều này xảy ra.
Bởi bất kể cô cố gắng làm gì với tâm trí mình,
cơ thể cô sẽ không vâng lời,
rằng sự tự mãn của nó, tính sau cuối của nó, sẽ làm tâm trí cô vô hình,
sẽ không ai thấy –

Rất khẽ, cô bỏ tấm chăn sang bên.
Và bên dưới là cơ thể cô, vẫn đẹp và mới
không dấu vết nào ở bất cứ đâu. Và trông nó đối với cô như vẫn
giống hệt với tâm trí cô, nhất quán với nó đến mức như
trong suốt, gần như thế,

và một lần nữa
cô phải lòng với nó và thề sẽ bảo vệ nó.

Louise Glück, “A Night in Spring,” A Village Life (Farrar, Straus and Giroux, 2009).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on February 20, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started