Gary J. Whitehead (1965–) là tác giả của bốn tập thơ, gần đây nhất là Strange What Rises (2019).
Chẳng bao lâu sau khi những viên than hồng nguội đi,
sau khi những đám mây bụi lắng xuống, sau khi các sợi khói
cuối cùng, được gió sa mạc kéo đi, làm quang không khí,
chắc hẳn họ đã đến, người dân của ba thành phố
còn sót lại, để nhặt nhạnh giữa những chiếc xương cháy,
phế tích của những gì đã từng là đền đài và nhà cửa,
chuồng ngựa và nhà thổ; để đá những hòn đá; để giật
tay cầm của những chiếc xô, những lưỡi xẻng và lưỡi thuổng.
Sau đó, khuấy lên những cột tro trên đồng bằng cháy sém,
vải che miệng và mũi, những con mắt bỏng rát,
không sợ hãi hay ăn năn nhưng đầy sự ngạc nhiên,
đầy niềm hy vọng tràn trề của kẻ nhặt nhạnh,
họ sẽ tìm thấy bà – thậm chí giống như là bây giờ
một số đàn ông gặp được người phụ nữ trong mơ của họ
(người đẹp màn ảnh, nàng công chúa họ bắt được
bằng chớp máy ảnh, cô gái ngón tay quệt vào ngón tay họ
khi cô nhận tấm thẻ ở quầy tính tiền ở chợ) –
tìm thấy bà, tức là, không phải như con người bà đã là
mà như người họ cần bà phải là, và, đàn ông hay đàn bà,
mỗi người trong số họ đều muốn có một mẩu của bà.
Đứng sừng sững giữa cảnh tượng hoang tàn đó,
chắc hẳn trông bà như một bức tượng được dựng lên ở đó
để tôn vinh sự yếu đuối của con người, trắng, kết tinh,
đầu ngoái lại như thể trong khao khát được là cái cô gái
bà đã là, trong thành phố bà đã biết.
Và chắc hẳn họ đã đứng ở đó, như chúng ta đứng,
một chút khiếp hãi, ngắm nhìn bà một lúc,
và rồi, bằng đục và dao, mũi nhọn và đầu khóa,
thục vào bà một cách thô bạo và nhét vào những túi da
đầy thứ muối tinh mà bà hóa thành, muối họ dùng
để nêm một thời gian thịt họ ăn, bánh mì hằng ngày của họ.
Gary J. Whitehead, “Lot’s Wife,” A Glossary of Chickens: Poems (Princeton University Press, 2013). This poem was first published in The New Yorker (January 2, 2012 Issue).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.