Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Rốt cuộc, ở tuổi trung niên,
tôi lại muốn trở về thời thơ ấu.
Ngôi nhà vẫn thế, nhưng
cánh cửa đã khác.
Không còn màu đỏ nữa – gỗ tróc sơn.
Những cái cây vẫn thế: cây sồi, cây dẻ gai.
Nhưng con người – toàn bộ cư dân của quá khứ –
đã không còn: mất dạng, chết, chuyển đi.
Những đứa trẻ bên kia đường
những ông già và bà cụ.
Mặt trời vẫn thế, các bãi cỏ
nâu sạm vào mùa hè.
Nhưng hiện tại thì đầy rẫy người lạ.
Và một cách nào đó nó hoàn toàn chính xác,
chính xác như tôi nhớ: ngôi nhà, con phố,
ngôi làng phồn thịnh –
Không phải để được lấy lại hay bước vào lần nữa
mà để hợp thức hóa
sự im lặng và khoảng cách,
khoảng cách của nơi chốn, của thời gian,
sự chính xác đến hoang mang của tưởng tượng và mơ –
Tôi nhớ tuổi thơ mình như một ước muốn dài được ở một nơi khác.
Đây là ngôi nhà; đây hẳn là
cái tuổi thơ mà tôi đã nghĩ đến.
Louise Glück, “Unpainted Door,” The Seven Ages (HarperCollins, 2001).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.