Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Một năm hai lần chúng tôi treo đèn Giáng sinh –
vào Giáng sinh cho ngày sinh của Chúa và vào cuối tháng Tám,
như một lời chúc phúc cho vụ thu hoạch –
gần cái kết nhưng trước cái kết,
và mọi người sẽ đến xem,
ngay cả những người lớn tuổi nhất mà bước đi cũng khó –
Họ phải thấy những ngọn đèn màu,
và vào mùa hè luôn luôn có âm nhạc –
âm nhạc và nhảy múa.
Với người trẻ, đó là mọi thứ.
Cuộc sống của bạn được tạo ra ở đây – điều gì kết thúc dưới những vì sao
bắt đầu dưới những ngọn đèn của quảng trường.
Khói thuốc lá, phụ nữ tụ tập dưới những mái hiên màu
hát theo bất cứ bài hát nào được ưa thích năm đó,
má nâu vì nắng và đỏ hây vì rượu.
Tôi nhớ tất cả – các bạn tôi và tôi, âm nhạc đã thay đổi chúng tôi như thế nào,
và những phụ nữ, tôi nhớ họ đã táo bạo làm sao, những người rụt rè
cùng với những người khác –
Một bùa mê trên chúng tôi, nhưng nó cũng là một thứ bệnh,
đàn ông và phụ nữ chọn nhau một cách gần như là ngẫu nhiên, tình cờ,
và những ngọn đèn lấp lánh, dẫn đi lạc lối,
bởi bất cứ điều gì bạn làm khi ấy bạn sẽ làm mãi mãi –
Và lúc đó nó có vẻ
là một trò chơi như thế, thực sự – nhẹ bâng, tự nhiên,
tan đi như khói, như mùi hương giữa ngực một người phụ nữ,
mãnh liệt vì mắt bạn đang nhắm.
Những chuyện ấy được quyết định ra làm sao?
Bằng khứu giác, bằng xúc giác – một người đàn ông sẽ tiếp cận một người phụ nữ,
mời cô ấy khiêu vũ, nhưng ý của điều đó là
em có cho anh chạm vào em không, và người phụ nữ có thể nói
nhiều thứ, hỏi em sau nhé, cô có thể nói, hỏi lại em nhé.
Hoặc cô có thể nói không và quay đi,
như thể nếu không gì xảy ra đêm đó ngoài bạn
bạn vẫn là chưa đủ, hoặc cô có thể nói vâng, em cũng muốn nhảy,
có nghĩa là vâng, em muốn được chạm vào.
Louise Glück, “At the Dance,” A Village Life (Farrar, Straus and Giroux, 2009).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.