Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Thứ lỗi cho tôi nếu tôi nói tôi yêu người: kẻ mạnh
luôn luôn bị lừa dối vì kẻ yếu luôn luôn
bị thúc đẩy bởi sự hoảng loạn. Tôi không thể yêu
cái tôi không thể nhận thức, và người hầu như
chẳng tiết lộ điều gì: người có giống như cây sơn tra,
luôn luôn cùng một thứ ở cùng một chỗ,
hay đúng hơn cây mao địa hoàng, bất nhất, thoạt đầu nhú
một gié hồng trên sườn dốc sau bụi cúc,
rồi năm sau, tím trong vườn hồng? Người hẳn thấy
nó là vô ích đối với chúng tôi, sự im lặng thúc đẩy niềm tin
người phải là mọi thứ, mao địa hoàng và sơn tra,
bông hồng dễ rách và cúc cứng – chúng tôi tất nghĩ
người không thể nào tồn tại. Có phải đây
là điều người muốn chúng tôi nghĩ, nó có giải thích
sự im lặng của buổi sáng nay,
những con dế còn chưa cạ cánh, những con mèo
chưa vờn nhau trong sân?
Louise Glück, “Matins [Forgive me if I say I love you],” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.