Gottfried Benn (1886–1956) là nhà thơ người Đức.
Không rành mạch lắm trong trò chuyện,
các ý kiến không phải là thế mạnh của ông,
các ý kiến đi lòng vòng,
khi Delacroix phát triển các lý thuyết
ông trở nên bồn chồn, bản thân ông không thể
lý giải các nocturne của mình.
Người tình bạc nhược;
cái bóng ở Nohant,
nơi những đứa con của George Sand
không nghe theo
những lời khuyên về sự học.
Bệnh lao, cái thể
gây chảy máu và sẹo
kéo dài lê thê;
cái chết thầm lặng
trái ngược cái chết
với những cơn đau kịch phát
hay bằng loạt đạn:
cây đàn (Erard) được rê đến tận cửa
và Delfina Potocka
hát cho ông vào giờ cuối
một khúc ca violet.
Ông đã đến Anh với ba cây đàn:
Pleyel, Erard, Broadwood,
chơi một phần tư giờ
đổi lấy hai mươi đồng Guinea mỗi tối
tại nhà Rothschild, nhà Wellington, ở Stafford House
trước vô số chiếc cạp;
tối sầm vì mệt mỏi và cái chết cận kề
ông trở về nhà
ở Square d’Orléans.
Rồi ông đốt những phác họa
và bản thảo của mình,
không di cảo, mẩu đoạn, ghi chép,
những cái nhìn phản bội –
cuối cùng ông nói:
“Các thử nghiệm của tôi đã hoàn thành hết mức
tôi có thể đạt được.”
Mỗi ngón tay nên chơi
bằng sức mạnh tương ứng với cấu trúc,
ngón thứ tư là yếu nhất
(sinh đôi dính liền với ngón giữa).
Khi bắt đầu, chúng nằm
trên các nốt Mi, Fa thăng, Sol thăng, Si và Đô.
Ai nghe
bất cứ prelude nào của ông
ở những ngôi nhà nông thôn hay
ở vùng núi
hay từ những cánh cửa mở ra sân
chẳng hạn một nhà an dưỡng
sẽ khó quên được nó.
Chưa bao giờ ông soạn một vở opera,
không bản giao hưởng,
chỉ những tiến trình bi thảm kia
từ niềm tin nghệ thuật
và bằng một bàn tay nhỏ.
Gottfried Benn, “Chopin,” Statische Gedichte (1948).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.