Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.
Bên những cây chuối, trên ghế xếp, cạnh bể bơi
Nơi Carol, trần truồng, làm những vòng
Bơi sải và bơi ếch, tôi ngắt nàng
Hỏi một từ đồng nghĩa. Rồi lại chìm
Trong rì rầm tiếng Ba Lan, trong suy tưởng.
Vì sự nhất thời của tâm trí và thân xác,
Vì cái ôm dịu dàng của chị đối với số phận của chúng ta,
Tôi gọi chị đến và chị sẽ ở giữa mọi người,
Mặc dù trong một bài thơ chị viết: “Chẳng có tôi.”
“Thật vui sướng khi chẳng có tôi.”
Thứ không có nghĩa: “I do not exist”
Hay: “Je n’existe pas,” mà thuần là tiếng Slav:
“Mne netu,” có gì đó Đông Phương.
Và, quả thật, ca ngợi sự tồn tại:
Niềm vui của cái chạm ân ái, niềm vui
khi chạy trên bãi biển,
khi lang thang trên núi, thậm chí cào cỏ khô
Chị biến mất, để tồn tại, một cách vô ngã.
Khi gặp chị lần cuối
Tôi đã hiểu tại sao họ không thích chị
Hay thơ của chị. Với cái bờm trắng của chị
Chị có thể cưỡi chổi, có ác quỷ làm người tình.
Và chị còn khoa trương tuyên bố
Triết lý ngón chân cái,
Cái khe của phụ nữ, mạch đập, ruột già.
Định nghĩa của thứ thơ ấy: Bất kể điều gì chúng ta làm,
Ham muốn, yêu, sở hữu, chịu đựng,
Luôn chỉ là tạm thời.
Bởi phải có một cái gì đó khác, thật và trường tồn,
Mặc dù không ai biết vĩnh cửu là gì.
Và thân xác là thứ huyền bí nhất,
Vì, quá phàm, nó muốn được thuần khiết,
Giải phóng khỏi tâm hồn đang gào thét: “Tôi!”
Một nhà thơ siêu hình, Anna Świrszczyńska
Cảm thấy tuyệt vời nhất khi bà đứng bằng đầu.
Czesław Miłosz, “Translating Anna Swir on an Island of the Caribbean,” Facing the River, trans. author and Robert Hass (Ecco Press, 1995).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.