Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Món đồ chơi” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Món đồ chơi

Con ngựa sơn màu sặc sỡ
Có khuôn mặt của một cậu bé,
Và bốn bánh xe nhỏ
Dưới chân,

Cộng một sợi dây dài
Để kéo nó đi hướng này hướng khác
Qua sàn,
Nếu muốn.

Một sợi dây đợi
Chuồn đi
Với rất nhiều mánh khóe
Từ mỗi lần thử.

*

Cứ gõ họ sẽ trả lời,
Mẹ tôi bảo,
Thế nên tôi đã leo bốn tầng cầu thang
Và bước vào không thông báo.

Và tìm thấy con ngựa đồ chơi nhỏ
Để lấy.

Trong sự trống rỗng sau đó
Và ánh sáng ngày dần tắt
Vẫn làm tôi rùng mình
Như thể tôi đã nắm trong tay
Chiếc chìa tới những bí ẩn.

*

Chỗ Đồ Thất Lạc ở đâu
Và lối vào yên tĩnh,
Tấm phim chưa tráng
Của những khoảnh khắc sáng rõ ít ỏi
Trong cuộc đời mờ mịt chúng ta?

Giọt máu ở đâu
Và chiếc đinh nhỏ
Đã chọc vào ngón tay tôi
Khi tôi cúi xuống với món đồ chơi
Và bắt gặp ánh mắt nó?

*

Ánh sáng mùa đông,
Ký ức của tôi
Là những cầu thang dốc
Trong những tòa nhà bụi bặm
Trên những con phố cụt,

Nơi tôi nói chuyện với các bức tường
Và những cánh cửa đóng
Như thể chúng hiểu được tôi.

Món đồ chơi gỗ ngồi khểnh.

Chẳng có gì yên lặng hơn thế.

Như tiếng cặp mày
Mà một gã ác nhân nhướng lên
Trong một bộ phim câm.

Suỵt, ai đó nói sau lưng tôi.

Charles Simic, “The Toy,” Jackstraws (Houghton Mifflin Harcourt, 2000).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on August 27, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started