Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Ba bà già ngồi đan
Trên vỉa hè
Mỗi lần tôi đi ngang qua.
Buổi tối tốt lành, các cụ,
Tôi thường nói với họ.
Buổi sáng tốt lành, cũng.
Thật là mùa đáng yêu trong năm
Để mà sống!
Trong lúc họ nhìn tôi chằm chằm
Như lũ mèo nhà nhìn TV chằm chằm
Khi chủ của chúng đi làm.
Hai bà tiếp tục đan,
Bà thứ ba nhìn tôi
Đi đường tôi
Mồm há hốc.
Và thế là hết.
Tôi chuyển đi và họ ở lại
Đan.
Có thể hôm nay họ vẫn còn ở đó
Vì nó là kiểu ngày như thế,
Ngọt ngào và dịu êm,
Nó làm tôi lại nghĩ về họ
Sau một thời gian dài, rất dài.
Charles Simic, “Outside Biaggi’s Funeral Home,” Hotel Insomnia (Houghton Mifflin Harcourt, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.