Mark Strand (1934–2014) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải thơ Bollingen năm 1993, giải Pulitzer cho thơ năm 1999, và là Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1990 đến năm 1991.
cho Charles Simic
Bao giờ cũng vậy, rất muộn trong ngày
Trong áo quần nhàu nhĩ, ngồi,
Quanh chiếc bàn được duy nhất một bóng đèn thắp sáng,
Những kẻ quên vĩ đại đang làm chăm chú làm việc.
Họ nghiêng đầu sang bên, nhắm mắt lại.
Rồi một ngôi nhà biến mất, và một người trong sân nhà mình
Với tất cả những bông hoa của anh ta xếp thành hàng.
Những kẻ quên vĩ đại nhăn trán.
Rồi Florida biến mất và San Francisco
Nơi những con tàu kéo và những chiếc xà lan bỏ lại
Những vết sẹo nhỏ lấp lánh trên Vịnh.
Một trong những kẻ quên vĩ đại quẹt một que diêm.
Biến mất những cây đàn hạc của những ngọn đèn đính cườm
Vọt qua những con sông của New York.
Một kẻ khác rót đầy cốc
Và thế là xong với những đám đông vào buổi tối
Dưới những ngọn đèn đường vàng lưu huỳnh bật sáng.
Rồi sau đó Bulgaria biến mất, rồi Nhật Bản.
“Đến đâu nó mới dừng lại?” một trong số họ nói.
“Quả là một công việc nhọc nhằn, theo đuổi số phận
Của mọi thứ đã biết,” một người khác nói.
“Đến hòn đá cuối cùng,” người thứ ba nói,
“Và chỉ số không lạnh lẽo của sự hoàn hảo
Là còn sót lại cho trí tưởng tượng.” Và biến mất
Bắc và Nam Mỹ,
Và cũng biến mất cả mặt trăng.
Một người khác ngáp, một người khác đăm đăm nhìn cửa sổ:
Không cỏ, không cây…
Ngọn lửa rực của hứa hẹn ở khắp nơi.
Mark Strand, “Always,” The Continuous Life (Knopf, 1990).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.