Sylvia Plath sinh năm 1932 ở Boston, Massachusetts, và theo học tại Smith College. Năm 1955 bà đến Đại học Cambridge theo một học bổng Fulbright, nơi bà gặp và sau này kết hôn với nhà thơ Ted Hughes. Bà xuất bản một tập thơ, The Colossus (1960), và một cuốn tiểu thuyết, The Bell Jar (1963), khi còn sống. Bà tự sát năm 1963 và được truy tặng giải Pulitzer cho thơ năm 1982.
Anh bảo anh sẽ giết nó sáng nay.
Đừng giết nó. Nó vẫn làm em giật mình,
Cái nhô của cái đầu đen, dị, đi lại
Qua bãi cỏ không cắt trên ngọn đồi cây du.
Có một con gà lôi không phải là thường,
Hoặc chỉ cần được ghé thăm mà thôi.
Em không phải nhà huyền học; không phải
Như thể em nghĩ nó cũng có tâm hồn.
Nó đơn giản là ở trong môi trường.
Điều đó cho nó một sự oai nghi, một quyền.
Dấu chân to của nó đông năm ngoái,
Đường mòn, trên tuyết trong sân nhà ta –
Sự kỳ diệu của nó, trong sắc tái đó,
Qua những rãnh cắt chéo của sẻ và sáo.
Hay đó là sự hiếm của nó? Nó hiếm.
Nhưng một chục con cũng là đáng có,
Một trăm, trên ngọn đồi đó – xanh và đỏ,
Cắt qua cắt lại: một thứ tuyệt vời!
Nó quả là một cái dáng đẹp, rất rực rỡ.
Nó là một bộ mâm-ngũ-quả nhỏ.
Nó bung ra, nâu như một chiếc lá, và ồn,
Đậu xuống trên cây du, và ung dung.
Nó vừa phơi nắng giữa những bụi thủy tiên.
Em xía vào ngu ngốc. Kệ nó đi, kệ đi.
7 tháng 4, 1962
Sylvia Plath, “Pheasant,” Winter Trees (Faber and Faber, 1971). This poem was first published in The New Yorker (March 6, 1971 Issue).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.