Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Trắng” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Trắng

Ôi trắng, trắng, trắng. Thành phố trắng nơi các phụ nữ mang bánh mì và rau củ, những phụ nữ sinh ra dưới các cung hoàng đạo mãi mãi xoay vần.
Những cái hàm phun nước dưới nắng xanh như trong những ngày xa xưa của các lễ cưới, của những cuộc tản bộ dưới cực quang lạnh giá từ ngoại ô đến ngoại ô.
Khóa thắt lưng của những cậu học trò nằm đâu đó trong lòng đất dày đặc, các boong ke và quan tài quấn những sợi dây thừng của dâu rừng.
Những sự khải thị của cái chạm, lại và lại những khởi đầu mới, không kiến ​​thức, không ký ức nào từng được tiếp nhận.
Một kẻ qua đường loạng choạng, tôi đi qua một khu chợ phố sau sự mất đi lời nói.
Các chân nến trong lều của những kẻ chinh phục lênh láng sáp, sự giận dữ đã rời xa và trên lưỡi tôi vị chua của những quả táo mùa đông.
Hai người đàn bà Digan trỗi dậy từ đống tro, đánh một chiếc trống nhỏ và nhảy múa cho những con người bất tử.
Trên bầu trời có kẻ ở hay trống rỗng (chẳng ai quan tâm) chỉ có bồ câu và những tiếng vọng.
Lời than của tôi lớn, vì tôi nghĩ sự tuyệt vọng có thể lưu tồn và tình yêu có thể lưu tồn.
Trong thành phố trắng không đòi hỏi, không biết, không đặt tên, nhưng nó đã tồn tại và nó sẽ.

Paris, 1966

Czesław Miłosz, “Whiteness,” trans. author and Richard Lourie in Miłosz, The Collected Poems, 1931-1987 (Ecco Press, 1988).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on March 12, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started