Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Dạo bộ” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Dạo bộ

Tôi chẳng bao giờ gặp ai từ những ngày xưa cả.
Bây giờ là mùa hè, một mình tôi trong thành phố.
Tôi bước vào các cửa hàng, tập thể, văn phòng
Và chẳng thấy gì có chút tí ti quen thuộc.

Cây trong công viên – chúng vẫn luôn lớn thế này ư?
Và lũ chim – rất ẩn thân, rất im ắng?
Đâu rồi chiếc xe buýt đã đi qua lối đây?
Đâu rồi những bà bán rau, những ông thợ cắt tóc

Và cái ngôi trường có hàng rào đỏ?
Cô Thuận chắc vẫn đang ngồi ở bàn làm việc,
Vừa thở dài vừa chấm bài đến mãi khuya.
Quái quỷ thật, tôi chẳng thể nào tìm ra con phố.

Tôi chỉ có thể làm một vòng nữa quanh khu,
Hy vọng gặp được người nào đó sẽ chỉ đường cho tôi
Và một chỗ để ngủ, bởi tôi chẳng có vé khứ hồi
Về bất cứ chỗ nào buổi tối lúc nãy tôi đã xuất phát.

Charles Simic, “Walking,” That Little Something (Houghton Mifflin Harcourt, 2008).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on May 19, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started