Cesare Pavese sinh năm 1908 ở Santo Stefano Belbo thuộc tỉnh Cuneo, Ý. Sau một thời gian ngắn bị giam giữ vì các hoạt động chống phát xít năm 1935, ông làm việc cho nhà xuất bản Einaudi, dịch các tác giả tiếng Anh như Melville, Joyce và Faulkner, đồng thời làm thơ và viết một loạt tiểu thuyết, trong đó có La casa in collina, La bella estate, và La luna e i falò. Ông tự sát năm 1950.
Ngày sẽ yên bình, với ánh sáng lạnh như thể
từ một mặt trời vừa sinh hay sắp tắt, và ô kính
sẽ chặn không khí bẩn ra khỏi bầu trời.
Một buổi sáng bạn tỉnh giấc, một lần và mãi mãi,
trong hơi ấm của giấc ngủ cuối cùng: cái bóng
sẽ giống như hơi ấm đó. Qua ô cửa sổ lớn
một bầu trời lớn hơn sẽ đến, lấp đầy căn phòng.
Từ các bậc thang đã leo một ngày mãi mãi
sẽ không còn giọng nói nào, không khuôn mặt chết.
Sẽ chẳng có lý do gì để ra khỏi giường.
Chỉ có bình minh bước vào căn phòng trống.
Cửa sổ sẽ đủ để phủ lên mọi thứ
một hừng sáng bình yên, gần như là ánh sáng.
Nó sẽ trải một cái bóng gầy lên khuôn mặt ngửa.
Ký ức sẽ là những hòn bóng tối
bị đè vụn ra như những viên than cũ
trong lò sưởi. Ký ức sẽ là ngọn lửa
đến hôm qua hãy còn âm ỉ trong đôi mắt lịm.
Cesare Pavese, “Paradise above the Roofs,” Disaffections: Complete Poems 1930-1950, trans. Geoffrey Brock (Copper Canyon Press, 2002).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.