Peter Huchel (1903–1981) là nhà thơ người Đức.
Đừng than, con cóc mắt vàng,
trong nước ao đầy tảo.
Như một vỏ ốc lớn
bầu trời rì rào vào đêm.
Tiếng rì rào gọi ta về nhà.
Vác liềm trên vai
ta bước đi xuống con đường sáng,
xung quanh chó tru,
qua bồ hóng của lò rèn,
nơi cái đe ngủ trong tăm tối.
Ngoài kia, bên ruộng ngoài
các cây dương bơi
trong ánh sữa của trăng.
Các cánh đồng vẫn thở hầm hập
trong tiếng dế kêu.
Hỡi ngọn lửa của đất,
tim ta chứa một hừng sáng khác.
Ta đã gặt từng cánh đồng,
không ngọn cỏ nào là của ta.
Những gió thu, hãy thổi!
Trên sàn nhà trống
những kẻ ngủ bụng đói tỉnh dậy.
Ta bước đi không một mình
trên con đường sáng.
Ở rìa đêm
những vì sao lấp lánh
như hạt lúa trên sân đập,
ta về nhà nơi vùng đất phương Đông,
trong ánh đỏ buổi bình minh.
Peter Huchel, “Der polnische Schnitter,” Gedichte (Aufbau Verlag, 1948).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.