Federico García Lorca (1898–1936) là nhà thơ và nhà soạn kịch người Tây Ban Nha.
cho Luis Cardoza y Aragón
Đi sai đường
là đến với tuyết,
và đến với tuyết
là suốt hai mươi thế kỷ gặm cỏ trong các nghĩa trang.
Đi sai đường
là đến với người phụ nữ,
người phụ nữ không sợ ánh sáng,
người phụ nữ giết hai con gà trống trong một giây,
ánh sáng không sợ gà trống
và gà trống không biết gáy trên tuyết.
Nhưng nếu tuyết đi sai lòng
gió Nam có thể sẽ đến,
và bởi không khí chẳng quan tâm đến những tiếng rên rỉ
chúng ta sẽ lại phải gặm cỏ trong các nghĩa trang.
Tôi đã thấy hai bông lúa sáp đau thương
chôn vùi một phong cảnh núi lửa
và tôi thấy hai đứa trẻ điên
khóc lóc đẩy các đồng tử của một kẻ giết người.
Nhưng hai chưa bao giờ là một con số
bởi nó là một nỗi đau và cái bóng của nó,
bởi nó là cây đàn ghi ta nơi tình yêu tuyệt vọng,
bởi nó là sự chứng minh một vô hạn khác không phải của chính nó
và nó là những bức tường của người chết
và là hình phạt của sự phục sinh mới bất tận.
Người chết ghét con số hai,
nhưng con số hai ru ngủ những người phụ nữ
và bởi người phụ nữ sợ ánh sáng
nên ánh sáng run rẩy trước những con gà trống
và bởi những con gà trống chỉ biết nhảy trên tuyết
chúng ta sẽ phải gặm cỏ không nghỉ trong các nghĩa trang.
New York, 10 tháng 1, 1930
Federico García Lorca, “Pequeño poema infinito,” Poeta en Nueva York (1929–1930).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.