Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Buổi tối” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Buổi tối

Con ốc sên toát lên vẻ tĩnh lặng.
Cỏ dại được ban phước.
Cuối một ngày dài
Người đàn ông tìm thấy niềm vui, nước sự yên bình.

Xin cho tất cả đơn giản. Xin cho tất cả đứng yên
Không có một phương hướng cuối cùng.
Cái đưa mi đến thế giới
Để mang mi đi lúc chết
Là một và cùng một thứ;
Cái bóng dài và nhọn hoắt
Là nhà thờ của nó.

Ban đêm có vài người hiểu được điều cỏ nói.
Cỏ biết đâu đấy một hai từ.
Không nhiều lắm. Nó lặp đi lặp lại một từ
Lặp đi lặp lại, nhưng không quá rõ…

Charles Simic, “Evening,” What the Grass Says (Kayak Press, 1967).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on October 4, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started