Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
cho Dan và Jeanne
Tôi tin vào linh hồn; đến nay
Nó cũng chẳng đem lại gì nhiều khác biệt.
Tôi nhớ một buổi chiều ở Sicily.
Tàn tích của một ngôi đền nào đó.
Các cột đá đổ xuống bãi cỏ như những tình nhân trần truồng.
Ô liu và pho mát dê ngon tuyệt cà là vời
Rượu cũng thế
Thứ tôi uống mừng màn đêm sắp đến,
Những con én bay như cắt,
Gió và trăng Saracen.
Trời thêm tối. Có gì đó
Có từ lâu trước khi có ngôn từ:
Bữa tối của những người chăn cừu…
Một vệt trắng thoáng qua giữa những tán cây…
Sự vĩnh hằng nghe lỏm thời gian.
Vị nữ thần đi tắm biển.
Không được phép theo dấu nàng.
Những tảng đá kia, những cây bách kia,
Có thể là những người tình cũ.
Ôi giá là một trong số họ, rượu thì thầm với tôi.
Charles Simic, “The Old World,” Hotel Insomnia (Houghton Mifflin Harcourt, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.