Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Cỏ duyên linh” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Cỏ duyên linh

Khi tỉnh dậy tôi ở trong một khu rừng. Bóng tối
trông tự nhiên, bầu trời qua những cây thông
chi chít đốm sáng.

Tôi đã chẳng biết gì; đã chẳng thể làm gì ngoài nhìn.
Và khi tôi nhìn, tất cả ánh sáng của bầu trời
mờ dần để tạo nên một thứ duy nhất, một ngọn lửa
cháy qua những cây lãnh sam mát rượi.
Rồi chẳng thể nào nữa
nhìn chằm chằm lên trời mà không bị hủy diệt.

Có hay không những linh hồn cần
sự hiện diện của cái chết, như tôi cần sự bảo vệ?
Tôi nghĩ nếu tôi nói đủ lâu
tôi sẽ trả lời được câu hỏi đó, tôi sẽ thấy
những gì họ thấy, một chiếc thang
vươn lên qua những cây lãnh sam, bất cứ gì
kêu gọi họ đổi mạng sống của họ –

Hãy nghĩ về những gì tôi đã hiểu.
Tôi tỉnh dậy, vô minh trong một khu rừng;
chỉ giây lát trước thôi, tôi đã không biết giọng mình
nếu tôi được trao cho một giọng nói
lại chất chứa đau buồn đến thế, các câu của tôi
như những tiếng khóc móc vào nhau.
Thậm chí tôi đã không biết mình cảm thấy đau buồn
đến khi cái từ đó đến, đến khi tôi cảm thấy
mưa tuôn ào ạt từ mình.

Louise Glück, “Trillium,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on March 16, 2026 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started