Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Đêm trắng” – Boris Pasternak

Boris Pasternak (1890–1960) là nhà thơ và nhà văn người Nga. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1958.

Đêm trắng

Tôi hồi tưởng về một thời xa xôi,
Ngôi nhà khu Cận Peterburg.
Con một địa chủ nghèo vùng thảo nguyên,
Em – một cô sinh viên, quê xứ Kursk.

Em ngọt ngào, có bao người mê đắm.
Trong màn đêm trắng ấy hai ta
Ngồi cạnh nhau, gác cao nhất ngôi nhà,
Trên cái bậu cửa sổ, cùng nhìn xuống.

Đèn đường, như những con bướm-khí,
Ban mai chạm những rung động đầu tiên.
Những gì tôi khẽ nói với em
Như những miền say ngủ còn xa lắm.

Một lòng thành rụt rè với bí ẩn,
Chính điều ấy thu hút cả hai ta,
Như toàn cảnh Peterburg trải rộng
Phía bên kia bất tận dòng Neva.

Nơi xa ấy, dưới một khu rừng rậm,
Đêm xuân trắng, những con chim dạ oanh
Với những tiếng ngợi ca như sấm
Dội vang khắp biên giới của khu rừng.

Những tíu tít dồn dập rộn khắp,
Tiếng hót một chim nhỏ vỗ cánh bay
Đánh thức sự nhốn nháo và niềm vui
Sâu trong cánh rừng huyền bí.

Đêm, một lữ khách chân trần, len lỏi
Đến những nơi ấy dọc theo bức tường rào,
Và từ bệ cửa sổ, trải dài phía sau
Dấu một cuộc chuyện trò bị nghe lén.

Trong tiếng vọng của những lời nghe lỏm,
Qua các khu vườn ván gỗ rào quanh,
Những cây táo, cây anh đào khoác lên
Đầy cành những bông hoa sáng ửng.

Và những cái cây, như những bóng ma trắng,
Tụm lại thành đám đông ngoài đường,
Như làm dấu chào tạm biệt màn đêm
Đã chứng kiến bao điều, màn đêm trắng.

Boris Pasternak, “Белая ночь” (1953).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on March 23, 2026 by in Thơ and tagged .

Navigation

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started