Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Chẳng phải thảy những gì sống động đều gần gũi với mi?
Chẳng phải Số phận đã nuôi dưỡng mi để phục vụ người?
Vậy thì hãy đi, không phòng bị
Qua cuộc sống này, và đừng lo lắng!
Bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy là phước lành cho mi,
Hãy lão luyện trong niềm vui sướng! Hay chăng có điều gì
Có thể làm mi đau, trái tim!
Gặp phải gì, nơi mi phải đi tới?
Bởi, như trên những bờ sông êm đềm, hay dưới sóng triều
Bàng bạc dội tiếng đằng xa, hay trên nước sâu tĩnh lặng
Kẻ bơi nhẹ bẫng đi, chúng ta
Cũng vậy, những thi sĩ của người dân,
Chúng ta, những kẻ thích được ở nơi những kẻ sống thở
Và cuộn quanh mình, và vui vẻ, thân thiện với mỗi người,
Tin cậy tất cả; không làm sao
Ta hát cho mỗi người vị thần riêng?
Dẫu ngọn sóng kéo xuống, tâng bốc, một trong số những kẻ
Can đảm như thế, nơi trung thành chàng đã dám bước đi,
Và giọng hát của người ca-sĩ
Nay im lặng trong căn sảnh ngả xanh;
Sung sướng chàng chết đi, song khóc những lùm cây cô đơn
Của chàng cho sự ngã xuống của người yêu nhất; và thường
Từ những cành cây một trinh nữ
Vẫn ngân khúc ca thân thiện của chàng.
Khi vào buổi tối một trong những người của chúng ta đến,
Qua nơi người anh đã chết chìm, nhiều ý nghĩ y sẽ
Để lại nơi cảnh báo, lặng im
Và phần nhiều trang bị hơn, bước tiếp.
Friedrich Hölderlin, “Dichtermuth” (1800).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.