Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
I
Các đường dây điện
căng qua vương quốc giá lạnh
phía bắc của tất cả âm nhạc.
*
Mặt trời trắng
người chạy một mình, trên
rặng núi xanh của cái chết.
*
Chúng ta phải sống
với cỏ in nhỏ và
tiếng cười từ tầng hầm.
*
Mặt trời xuống thấp. Bóng
chúng ta là những người khổng lồ.
Tất cả sẽ sớm là bóng tối.
II
Hoa lan.
Những con tàu chở dầu đi qua.
Bây giờ là trăng tròn.
III
Tháp canh trung cổ,
thành phố lạ, nhân sư lạnh lẽo,
các đấu trường vắng tanh.
*
Lá thì thầm: một con
lợn rừng chơi đàn đại phong cầm.
Và tiếng chuông vang rền.
*
Rồi màn đêm trôi
từ đông sang tây với
tốc độ của mặt trăng.
IV
Một cặp chuồn chuồn
móc vào nhau
bay qua dập dờn.
*
Sự hiện diện của Chúa.
Trong đường hầm của tiếng chim hót
một cánh cổng khóa mở ra.
*
Cây sồi và mặt trăng.
Ánh sáng và những chòm sao câm.
Biển lạnh.
Tomas Tranströmer, “Haiku,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Copyright © 1996 by Tomas Tranströmer | Nguyễn Huy Hoàng dịch.