Giorgos Seferis (1900–1971) là nhà thơ người Hy Lạp. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1963.
Và biển cũng không còn nữa
Và tôi chỉ với một cây sậy trong tay.
Đêm vắng, trăng hạ huyền,
mặt đất có mùi của cơn mưa cuối.
Tôi thì thầm: ký ức đau ở bất cứ nơi nào bạn chạm vào nó,
chỉ có một bầu trời nhỏ, biển không còn nữa,
những gì họ giết ban ngày, họ chở đi bằng xe đẩy và đổ sau sườn núi.
Những ngón tay tôi lướt vu vơ trên cây sáo
một mục tử già cho tôi vì tôi cất lời chào buổi tối với ông.
Những người khác đã bãi bỏ mọi kiểu chào hỏi:
họ dậy, cạo râu và bắt đầu công việc giết mổ của ngày
như một người cắt tỉa hoặc vận hành, tẩn mẩn, không đam mê;
nỗi buồn đã chết như Patroclus, và không ai mắc phải sai lầm.
Tôi nghĩ chơi một giai điệu rồi thấy xấu hổ trước thế giới bên kia
thế giới theo dõi tôi từ sau màn đêm từ bên trong ánh sáng của tôi
dệt từ những cơ thể sống, những trái tim trần
và tình yêu thuộc về các Erinys
như nó thuộc về con người về đá về nước về cỏ
về con thú nhìn thẳng vào mắt cái chết đang đến gần của nó.
Bởi vậy tôi tiếp tục trên con đường tối
rẽ vào khu vườn của tôi và đào và chôn cây sậy
và một lần nữa tôi thì thầm: một sáng nào đó sự phục sinh sẽ đến,
ánh ban mai sẽ đỏ rực như cây cối nở hoa vào mùa xuân,
biển sẽ được tái sinh, và sóng sẽ lại hất ra Aphrodite.
Chúng ta là hạt giống chết đi. Và tôi bước vào ngôi nhà trống.
George Seferis, “Memory I,” George Seferis: Collected Poems – Revised Edition, trans. Edmund Keeley and Philip Sherrard (Princeton University Press, 1995).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.