Constantine P. Cavafy (1863–1933) là nhà thơ người Hy Lạp.
Ông đã mất đi ngọn lửa xưa, lòng can đảm của mình.
Giờ đây thân xác mệt mỏi, gần như tàn tạ
sẽ là mối quan tâm trước nhất. Và cả đời còn lại ông sẽ sống
không lo lắng. Dẫu sao, ấy là Philip nói.
Tối nay ông sẽ chơi xúc xắc;
ông đang có tâm trạng giải trí.
Hãy trải bàn bằng những bông hoa hồng. Nếu Antiochus
bị đánh bại ở Magnesia thì có sao? Người ta đồn
phần lớn đội quân tinh nhuệ của ông ta đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Biết đâu họ nói vống lên chút; đâu thể nào đúng hết.
Hãy cứ mong vậy. Bởi chưng dẫu là kẻ thù, họ cùng chung chủng tộc chúng ta.
Nhưng một “mong vậy” là đủ. Thậm chí quá đủ.
Philip dĩ nhiên sẽ không hoãn lại những cuộc tiệc tùng.
Dẫu cuộc đời có làm thân ông mòn mỏi đến mấy
một phước lành còn lại: ký ức ông vẫn còn nguyên vẹn.
Ông nhớ lại cảnh tang thương của họ ở Syria, nỗi đau họ cảm thấy
khi Macedonia, quê hương họ, bị nghiền thành từng mảnh.
Hãy mở màn bữa tiệc. Nô lệ đâu! Âm nhạc, ánh sáng!
1913
C. P. Cavafy, “The Battle of Magnesia,” C. P. Cavafy: Collected Poems – Revised Edition, trans. Edmund Keeley and Philip Sherrard (Princeton University Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.