Giorgos Seferis (1900–1971) là nhà thơ người Hy Lạp. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1963.
Tôi đã hút thuốc liên tục cả sáng
nếu tôi dừng những bông hồng sẽ quấn lấy tôi
chúng sẽ siết nghẹt tôi bằng gai và những cánh hoa rụng
chúng mọc méo mó, mỗi cây cùng một màu hồng
chúng nhìn chằm chằm, ngóng ai đó đi qua; chẳng có ai đi qua.
Sau làn khói từ tẩu thuốc của tôi tôi nhìn chúng
không hương trên những cọng cuống mệt.
Ở cuộc đời trước một phụ nữ đã nói với tôi: “Anh có thể chạm vào bàn tay này,
và bông hồng này là của anh, nó là của anh, anh có thể lấy nó
bây giờ hoặc sau này, bất cứ khi nào anh muốn.”
Tôi đi xuống những bậc thang, vẫn hút thuốc,
và những bông hồng bám theo tôi đầy phấn khích
và trong điệu bộ của chúng có chút gì của cái giọng nói
ở gốc rễ của một tiếng kêu, nơi người ta bắt đầu hét lên
“mẹ ơi” hay “cứu với”
hay những tiếng kêu nhỏ màu trắng của tình yêu.
Đó là một khu vườn nhỏ màu trắng đầy những bông hoa hồng
vài mét vuông đi xuống cùng với tôi
khi tôi đi xuống những bậc thang, không bầu trời;
và dì cô thường nói với cô: “Antigone, hôm nay cháu quên làm bài tập,
ở tuổi cháu dì chẳng bao giờ mặc áo corset, thời của dì không mặc.”
Dì cô là một sinh vật đáng thương: những mạch máu thõng,
những nếp nhăn khắp quanh tai, một cái mũi sẵn sàng chết;
nhưng lời của bà luôn chứa đầy sự thận trọng.
Một hôm tôi thấy bà nắn ngực Antigone
như đứa trẻ ăn trộm một quả táo.
Có thể nào tôi sẽ gặp người đàn bà già nua ấy khi đi xuống không?
Bà bảo tôi khi tôi rời đi: “Ai biết chúng ta bao giờ mới gặp lại?”
Rồi tôi đọc thấy cái chết của bà trên báo
thấy đám cưới Antigone và đám cưới con gái Antigone
không với những bậc thang đi đến kết thúc hay thuốc lá của tôi
thứ để lại trên môi hương vị của một con tàu ma ám
với một nàng nhân ngư bị đóng đinh vào bánh lái khi cô ấy vẫn còn xinh đẹp.
Koritsa, mùa hè năm ’37
George Seferis, “Mathios Paskalis Among the Roses,” George Seferis: Collected Poems – Revised Edition, trans. Edmund Keeley and Philip Sherrard (Princeton University Press, 1995).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.