Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Tôi đánh thức chiếc xe
kính chắn gió phủ đầy bột phấn.
Tôi đeo kính râm.
Tiếng chim hót tối sầm.
Trong khi đó một người khác mua báo
ở ga xe lửa
gần một toa xe chở hàng lớn
đầy rỉ sét đỏ
và đứng nhấp nhoáng dưới nắng.
Ở đây không chỗ nào có khoảng trống.
Thẳng qua hơi ấm mùa xuân một hành lang lạnh
nơi ai đó tất tả đến
nói anh ta đã bị vu khống
đến tận ban lãnh đạo.
Qua một cánh cửa sau trong cảnh quan
một con ác là đến
đen và trắng, con chim của Hel.
Và con hoét nhảy tới lui
đến khi mọi thứ hóa một bức chì than
trừ đồ trắng trên dây:
một hợp xướng Palestrina.
Ở đây không chỗ nào có khoảng trống.
Thật tuyệt vời, cảm thấy bài thơ mình lớn lên
trong khi bản thân thu bé lại.
Nó lớn lên, chiếm lấy chỗ của tôi.
Nó đẩy tôi ra.
Nó quẳng tôi ra khỏi tổ.
Bài thơ đã sẵn sàng.
Tomas Tranströmer, “Morning Birds,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Copyright © 1966 by Tomas Tranströmer | Nguyễn Huy Hoàng dịch.