Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Nhược bằng từ xa xôi, nơi chúng ta đã ly biệt,
Ta vẫn có thể nhận ra được với chàng, dĩ vãng,
Hỡi kẻ chia sẻ những đau khổ của ta,
Vẫn gợi được cho chàng một đôi điều tốt đẹp,
Hãy nói xem, người nữ ấy đã mong chàng ra sao?
Trong những khu vườn xưa, nơi sau những quãng thời gian
Khủng khiếp và tối tăm, chúng ta gặp lại?
Ở đây bên những giòng của nguyên thủy thiêng liêng.
Chuyện này ta phải nói, rằng có một điều gì tốt
Trong ánh mắt chàng khi ở những nơi xa một lần
Trong đời chàng nhìn quanh với vẻ vui sướng,
Người đàn ông luôn luôn khép kín, với dáng vẻ
U ẩn. Những giờ đã trôi qua làm sao, tâm hồn
Trong ta đã lặng lẽ làm sao trước sự thật, rằng
Thực ta đã bị chia cắt đến kỳ cùng?
Ta thú nhận, ta đã là của chàng hoàn toàn.
Quả thật thế! Giống như chàng muốn đưa và ghi lại
Tất cả những điều quen thuộc vào ký ức của ta
Bằng những lá thư, thì cũng vậy, với ta
Rằng ta kể tất cả những chuyện gì quá vãng.
Phải ngày đó mùa xuân? Hay mùa hạ? Con dạ oanh
Với những khúc ca ngọt ngào đã sống cùng chim khác
Ở cách đó không xa trong những bụi rậm,
Và cây cối vây quanh ta những mùi phảng phất.
Những lối đi thoáng đãng, những lùm cây thấp và cát
Chúng ta bước trên đã được làm cho thêm đáng yêu
Và dễ chịu hơn bởi những bông dạ hương
Lan, hoặc hoa tulip, viola, cẩm chướng.
Trên mặt tiền và các bức tường thường xuân xanh, xanh
Cả một bóng tối hạnh phúc những con đường cao khuất.
Những sớm những tối chúng ta dành bên nhau
Ở nơi đó, trò chuyện và nhìn nhau hạnh phúc.
Trong vòng tay của ta chàng trai trẻ sống dậy, kẻ,
Vẫn còn bị bỏ rơi, đến từ chính những cánh đồng
Chàng chỉ cho ta với một nỗi sầu muộn,
Song tất cả cái tên của những chốn lạ thường
Và những điều đẹp đẽ chàng vẫn giữ và nhớ, thứ
Đối với ta cũng rất đỗi thân thương, đang nở rộ
Trên những bờ diễm phúc, nơi đất quê hương,
Hoặc bị ẩn đi mất, từ một điểm nhìn cao,
Bất cứ nơi nào mà người ta thấy được cả biển,
Nhưng không ai muốn đến. Xin hãy chấp nhận và nghĩ
Về nàng, người vẫn đang hạnh phúc, bởi chưng
Cái ngày sung sướng ấy đã rọi xuống chúng ta,
Ngày bằng những lời bày tỏ hay những cái nắm tay
Bắt đầu, cái ngày đã hợp nhất chúng ta. Than ôi!
Ấy là những ngày đẹp đẽ. Để mà rồi
Đi theo chúng là cái cảnh hoàng hôn buồn bã.
Chàng vẫn thật cô đơn trong thế giới tươi đẹp, chàng
Luôn nói với ta, hỡi người yêu dấu! Nhưng chuyện này
Chàng biết được đâu chăng, …
Friedrich Hölderlin, “Wenn aus der Ferne…” (1809).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.