Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Chiếc áo khoác sờn giống như một bầy sói.
Khuôn mặt như một phiến cẩm thạch.
Ngồi trong vòng tròn những lá thư của ông trong khoảnh rừng xào xạc
với sự khinh miệt và sai lầm,
trái tim thổi bay như một mẩu giấy qua những lối đi
không hiếu khách.
Hoàng hôn đang bò như một con cáo qua vùng đất này,
đốt cháy cỏ trong phút chốc.
Không gian đầy sừng và móng guốc và bên dưới
cỗ xe ngựa trượt đi như một cái bóng giữa những khoảnh sân
sáng đèn của cha tôi.
St. Petersburg nằm cùng vĩ độ với sự hủy diệt
(anh có thấy cái đẹp trong tòa tháp nghiêng không)
và lượn lờ như một con sứa quanh các khu nhà phủ băng
gã đàn ông tội nghiệp trong chiếc áo khoác.
Và đây, bọc trong các kỳ chay, là người từng bị vây quanh bởi những đàn cười,
nhưng chúng từ lâu đã đưa mình đến các vùng đất xa vượt hàng cây.
Những cái bàn bập bênh của con người.
Nhìn ngoài kia xem, bóng tối đã thiêu rụi cả một thiên hà các linh hồn.
Rồi hãy bước lên cỗ xe lửa của anh và rời khỏi đất nước!
Tomas Tranströmer, “Gogol,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Copyright © 1954 by Tomas Tranströmer | Nguyễn Huy Hoàng dịch.