Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Đây là chân dung một người tôi biết.
Anh ngồi ở bàn, tờ báo mở.
Đôi mắt lắng xuống sau cặp kính.
Bộ vét được giặt bằng ánh lung linh của rừng lá kim.
Đó là một khuôn mặt nhợt nhạt và dang dở. –
Nhưng anh khơi gợi lòng tin. Vì vậy
người ta ngần ngại đến gần anh
sợ gặp phải một chuyện bất hạnh.
Cha anh kiếm tiền như sương.
Nhưng không ai thấy an toàn ở nhà –
lúc nào cũng có cảm giác những ý nghĩ lạ
sẽ ập vào căn nhà trong đêm.
Tờ báo, con bướm to bẩn ấy,
ghế và bàn và khuôn mặt đang nghỉ.
Sự sống đã dừng trong các tinh thể lớn.
Nhưng bây giờ hãy cứ để nó dừng!
*
Cái là tôi trong anh ta đang nghỉ.
Nó tồn tại. Anh ta không để ý
và do đó nó sống và tồn tại.
Tôi là gì? Có những lúc, cách đây rất lâu
một vài giây tôi đã đến rất gần
với TÔI, với TÔI, với TÔI.
Nhưng ngay khi tôi nhìn thấy TÔI
TÔI biến mất và xuất hiện một cái lỗ
và tôi rơi qua nó như Alice.
Tomas Tranströmer, “Portrait with Commentary,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.