Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Giờ hãy đến và bọc, hỡi linh hồn lửa thân thiện,
Tâm trí dịu dàng của những người phụ nữ trong mây,
Trong những giấc mộng vàng và hãy chở che
Sự yên bình ra hoa của cái mãi mãi tốt.
Con người hãy để bằng lòng với suy nghĩ của y,
Và công việc, và ánh sáng từ ngọn nến, và ngày
Sắp đến, đừng để những phiền lòng bận tâm,
Những âu lo xấu xí đối với y quá mức,
Khi bây giờ đấng luôn luôn giận dữ, Boreas,
Kẻ thù truyền kiếp của tôi, đã tấn công vùng đất
Bằng băng giá trong đêm, và nhằm giờ ngủ,
Khuya, chế nhạo con người, hát khúc ca khủng khiếp,
Và xé các bức tường thành và hàng rào chúng tôi
Mà chúng tôi đã cần mẫn dựng xây, và lùm cây
Yên tĩnh, và làm phiền cả tâm hồn tôi
Trong khúc ca tôi hát, kẻ hủy diệt mọi thứ,
Và không ngừng thịnh nộ đổ lên giòng sông hiền hòa
Những mây đen của hắn, đến mức xa khắp xung quanh
Thung lũng sôi lên, và, như lá rụng, từ
Ngọn đồi nổ bung các tảng đá kia rơi xuống.
Quả đúng con người ngoan đạo hơn chúng sinh; song khi
Bên ngoài kia là thịnh nộ, làm chủ chính mình hơn
Y cũng, và suy nghĩ và nghỉ ngơi trong
Một túp lều an toàn, kẻ sinh ra tự do.
Và luôn luôn trong các linh hồn thân thiện có một
Sẽ vui vẻ, ban phước, sống ở bên y, và khi
Tất thảy các sức mạnh linh hồn không được
Dạy bảo khác thịnh nộ, vẫn yêu lấy Tình yêu.
Friedrich Hölderlin, “Vulkan” (1803).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.