Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Một lần tôi hỏi Muse, và nàng
Đáp lời tôi,
Cuối cùng anh sẽ tìm thấy nó.
Không người phàm nào có thể hiểu được nó.
Về cái Cao nhất ta sẽ lặng im.
Song, như nguyệt quế, là trái cấm
Hơn hết là tổ quốc. Thứ ai nấy
Đều sẽ nếm sau cùng,
Rất lừa dối là khởi đầu
và kết thúc.
Song điều cuối là
Dấu hiệu từ thiên đường, nó giật
và con người
Đi. Nhất định Heracles cũng đã sợ
Nó. Nhưng vì chúng ta sinh ra
Vốn chậm, nên cần phải có chim ưng,
Đường bay của nó người kỵ sĩ dõi
Khi anh ta đi săn.
Trong khi
Vị quân vương
và khói và lửa ra hoa
Trên cỏ khô
Song không trộn lẫn bên dưới
Từ ngực tốt, thức mát
Của trận chiến, giọng đấng quân vương dội lên.
Một nghệ sĩ làm những chiếc bình.
Và chúng được mua
nhưng khi nó
Đi đến sự phán xét
Và trong trắng nó được chạm
Bởi bờ môi của một á thần
Và trao cái anh ta yêu nhất
Cho những kẻ cằn cỗi,
Không bao giờ, kể từ giờ trở đi
Cái thiêng liêng là phù hợp để dùng.
Friedrich Hölderlin, “Einst hab ich die Muse gefragt” (c. 1806).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.