Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Không phải động đất mà là động trời. Turner có thể đã vẽ nó, cột chặt. Một chiếc găng đơn độc vừa bay phắt qua, cách bàn tay của nó vài cây số. Tôi sắp sửa đi ngược gió đến ngôi nhà bên kia cánh đồng. Tôi chấp chới vào trong cơn bão. Tôi bị chụp X-quang, bộ xương đâm đơn từ chức. Sự hoảng loạn tăng lên khi tôi khua khoắng, tôi đuối dần, tôi đuối dần và chìm trên đất liền! Nó nặng làm sao, mọi thứ bỗng dưng tôi phải kéo theo, con bướm kéo cả xà lan mới nặng biết mấy! Cuối cùng đã đến. Một trận vật lộn sau chót với cánh cửa. Và giờ ở bên trong. Và giờ ở bên trong. Sau ô kính lớn. Kính thật là một phát minh kỳ lạ và tuyệt vời – ở ngay gần mà không bị tác động… Bên ngoài, một đám những kẻ chạy nước rút mang hình thù khổng lồ lao qua cánh đồng dung nham. Nhưng tôi không còn chấp chới nữa. Tôi đang ngồi sau kính, lặng yên, bức chân dung tự họa của chính tôi.
Tomas Tranströmer, “Icelandic Hurricane,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.