Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Trong mỗi cuộc đời, có một khoảnh khắc hoặc hai.
Trong mỗi cuộc đời, một căn phòng đâu đó, bên biển hoặc trên non.
Trên bàn, một đĩa mơ. Hạt đựng trong gạt tàn trắng.
Như mọi hình ảnh, đó là các điều kiện của một hiệp ước:
trên má người, sự run rẩy của ánh nắng,
ngón tay tôi ấn chặt môi người.
Các bức tường trắng xanh; sơn trên chiếc tủ thấp tróc nhẹ.
Căn phòng ấy hẳn vẫn còn tồn tại, trên tầng bốn,
với một ban công nhỏ trông ra biển.
Một căn phòng trắng vuông vức, tấm ga trên kéo ngược qua mép giường.
Nó đã không tan lại vào không gì, vào hiện thực.
Qua cửa sổ mở, không khí biển, hăng mùi iốt.
Sáng sớm: một người đàn ông gọi một cậu bé con ở dưới nước về.
Cậu bé con ấy – bây giờ phải đôi mươi.
Quanh khuôn mặt người, những ạt tóc ẩm, lẫn vệt nâu đỏ.
Muslin, lấp lóa ánh bạc. Bình nặng kín mẫu đơn trắng.
Louise Glück, “Presque Isle,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.