Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Em là một “nạn nhân của chủ nghĩa vô trị bán lãng mạn
Trong dạng thức phi lý nhất của nó.”
Tôi thì “không thoải mái trong một thế giới mơ hồ
Bị Thiên hựu bỏ rơi.” Chúng ta uống rượu gin
Và làm tình vào buổi chiều. Những chiếc TV
Của hàng xóm chiếu phim truyện truyền hình dài tập.
Các cặp đôi không hạnh phúc nói ít.
Có những khoảng dừng vô tận.
Tiếng đàn phong cầm khẽ khàng. Có người ho.
“Nó giống như vở Kịch mộng của Strindberg,” em nói.
“Cái gì giống?” tôi hỏi và không có câu trả lời.
Tôi đang nhìn một con nhện trên trần.
Nó là loại Thánh Veronica đã ăn trong cuộc tử đạo của bà.
“Người đàn bà đó chỉ sống bằng nhện,”
Tôi nói với người coi nhà khi ông ta đến sửa vòi nước.
Ông ta mặc quần yếm bẩn và đội mũ quả dưa.
Có thời ông ta là tù nhân của một nhà tù bang khét tiếng.
“Tôi không còn là Jesus nữa,” ông ta hớn hở thông báo.
Bây giờ ông ta chỉ còn tin vào lũ quỷ.
“Tòa nhà này đầy rẫy bọn chúng,” ông ta tâm sự.
Người ta có thể thấy sừng và đuôi của chúng
Nếu bắt gặp chúng trong bồn tắm nhà họ.
“Ông ấy mắc Thời kỳ Tăm tối ở trong não,” em nói.
“Ai mắc?” tôi hỏi và không có câu trả lời.
Con nhện đã có những khởi đầu của một tấm mạng
Bên trên đầu chúng ta. Thế giới im lìm
Trừ khi một trong hai chúng ta nhấp một ngụm rượu.
Charles Simic, “The Devils,” The Book of Gods and Devils (Houghton Mifflin Harcourt, 1990).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.